Ngón tay Ngao Già khẽ co lại một chút, nhỏ đến mức khó nhận ra.
Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác rằng trong gia tộc công tước Oran vốn dĩ không hề có dấu vết tồn tại của một giống đực giống như báo con vậy, chỉ có một cô con gái gần như trạc tuổi với báo con kia.
Callan tiếp tục nói: “Công tước Oran đã xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của đứa nhỏ này, hiện tại chúng ta vẫn chưa điều tra ra thêm được thông tin gì cụ thể. Bất quá thưa trưởng quan, lần này dinh thự nhà công tước Oran đã bị tấn công, theo kết luận của cục điều tra thì nguyên nhân là do một người máy quản gia đã bị bỏ đi nhiều năm nhưng chưa bị tiêu hủy làm ra. Người máy đó hiện đã bị trục xuất dữ liệu và đưa vào lò thiêu hủy.”
Ngao Già ngẩng mắt nhìn hắn.
Callan lập tức nghiêm túc lại: “Dĩ nhiên rằng đó chỉ là kết luận từ cục điều tra, còn theo nguồn tin của chúng ta thì người máy quản gia bị bỏ đi đó từng bị gán một mệnh lệnh tuyệt mật.”
Nói đến đây, Callan truyền nội dung mệnh lệnh mà mình thu được qua quang não, hiển thị ngay trước mặt Ngao Già.
Ngao Già nhìn nội dung mệnh lệnh, trong mắt lập tức hiện lên một tia biến đổi. Kim sắc lạnh lẽo thoáng lóe lên trong đồng tử hắn, tuy rất nhanh đã biến mất nhưng vẫn bị phát hiện ra. Một lát sau, hắn chậm rãi nói: “Đưa người máy quản gia đó tới đây.”
Callan có chút ngượng ngập: “Trưởng quan, nó... chạy mất rồi.”
Ngao Già nhướng mày.
Loại chuyện này mà cũng không làm được, đám người này là muốn bị đưa về lò nấu lại à?
Callan vội vàng giải thích: “Trưởng quan, là như thế này... Thực ra thì người máy quản gia về bản chất vẫn là dữ liệu, còn thân thể máy móc chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài thôi. Cho nên cái bị xử lý chỉ là phần sao lưu, còn bản thân nó thì thực ra đã rời đi từ trước rồi.”
Vậy thì dễ hiểu rồi. Khóe môi Ngao Già khẽ nhếch lên.
Một người máy quản gia từng tấn công dinh thự nhà Oran, mà mệnh lệnh nó nhận được trước khi hành động lại có liên quan đến báo con. Người máy ấy sau khi tiếp nhận mệnh lệnh không những không thực hiện theo ý chủ nhân, mà ngược lại còn tấn công chính gia tộc Oran vốn dĩ là chủ nhân của nó.
“Trưởng quan, nếu vậy thì có phải tạm thời không nên để báo con đến học viện điêu khắc sư đế đô không?”
Ngao Già hơi khép mắt lại: “Kế hoạch không thay đổi.”
“Vậy đến lúc đó tôi phái người bảo vệ cậu ấy?”
Ngao Già trầm mặc một lúc, rồi nói: “Để Ưng Thản đến đế đô trước đã.”
“Rõ, trưởng quan.”