Chương 4: Trứng chim ăn ngon (2)

Lúc này Vinh báo con bất ngờ lại ngửi thấy mùi máu tanh mới giật mình xoay người lại, đôi mắt báo trong veo lập tức nhìn thấy con hắc long khổng lồ kia đang lặng lẽ không phát ra chút tiếng động nào mà tiến lại gần. Cậu lặng lẽ co móng vuốt lùi về sau, cái đuôi dán sát vào mép tổ chim. Con hắc long này… thật sự quá lớn, đối với một con thú con như cậu thì áp lực thật sự là rất nặng nề!

Ngao Già không có thời gian nói chuyện với con thú nhỏ này, hắn không chắc chút tỉnh táo còn sót lại của mình có thể duy trì được bao lâu nên lập tức vươn móng rồng kẹp lấy bên cạnh tổ chim, nhấc bổng cả cái tổ lên rồi đặt xuống mặt đất, sau đó bay vυ"t thẳng lên trời cao.

Chứng rối loạn lưỡng cực của thú nhân đế quốc tuy đáng sợ, nhưng may là vẫn có giới hạn thời gian. Hơn nữa, Ngao Già còn mang theo một viên tinh thạch năng lượng có thể phần nào giúp hắn ổn định được cơn rối loạn.

Chỉ là theo sức mạnh của hắn càng ngày càng lớn, tác dụng của viên tinh thạch hiện tại đối với hắn cũng không còn rõ ràng như trước nữa, cho nên mới xuất hiện tình trạng hình người và hình thú luân phiên mất kiểm soát như vậy.

Dù viên tinh thạch này là do đại sư điêu khắc nổi tiếng nhất đế quốc chế tác riêng dựa theo hình thú của hắn, tỉ mỉ đến từng chi tiết.

Vinh Minh Thời đứng trong tổ chim đã được đặt xuống đất mà trừng mắt nhìn con hắc long kia bay xa, ngay sau đó hắc long lại rơi xuống đất một cách chật vật thêm lần nữa. Lần này thân thể khổng lồ của hắc long đập mạnh xuống đất, tạo ra tiếng động vang dội, cái đầu rồng to lớn đổ sụp xuống đúng về phía Vinh Minh Thời.

Trước khi cơ thể hắc long kia kịp hóa thành người thì hắn vẫn không kiềm được mà phun ra một luồng ngọn lửa, bốc lên một đốm lửa nhỏ. Ngọn lửa màu cam giữa bầu trời dần chuyển sang đêm đen, trông lại đặc biệt ấm áp.

So với cảnh cháy lớn vẫn đang lan ra trên đỉnh núi phía xa, thì đốm lửa nhỏ này trông vô cùng vô hại.

Vinh Minh Thời cúi đầu nhìn tổ chim đã an toàn rơi xuống đất, rồi lại nhìn về phía người đang nằm bên cạnh đống lửa với thân thể bê bết máu thịt mơ hồ, sau đó cậu duỗi móng vuốt bắt đầu lăn hai quả trứng ra khỏi tổ, cố hết sức đẩy từng quả một đến trước mặt hắc long đã hóa thành người.

Xác nhận người kia vẫn còn sống, Vinh Minh Thời bèn quay lại bên đống lửa đào một cái hố, sau đó đẩy mạnh hai quả trứng chôn xuống mặt đất trên miệng hố. Cậu cắn răng chịu đói mà kéo mấy nhánh cây khô chất trong tổ chim đến, dẫn lửa từ đống lửa kia sang đốt lớp đất chỗ mình chôn hai quả trứng.

Vinh báo con ngồi xổm cạnh đống lửa cháy, ánh lửa màu cam hắt lên bộ lông trắng xóa của cậu như là phủ lên một lớp ánh sáng vàng rực rỡ, lan tỏa ra sắc thái vô cùng ấm áp.

Đợi lửa cháy trên mặt đất một lúc rồi báo con lại dẫn lửa sang phía bên kia, mắt dán chặt vào lớp đất đã bị thiêu qua. Nhẫn nại chờ thật lâu đến khi mặt đất đã hoàn toàn hết nóng thì Vinh Minh Thời mới cẩn thận bới lớp đất lên, móng vuốt trắng muốt đã bị tro tàn còn sót lại nhuộm thành màu đen.

Móng vuốt báo đen sì cuối cùng cũng chạm tới quả trứng chim vẫn còn nóng hổi, Vinh Minh Thời liếʍ môi, cẩn thận gắp trứng ra khỏi hố rồi ngồi xổm xuống đất, dùng chân trước gạt mấy cục đá nhỏ sang một bên.

Trứng chim đã nướng chín không còn cứng như trước nên Vinh báo con dễ dàng đập vỡ lớp vỏ, để lộ ra lòng trắng trứng trắng như tuyết ở bên trong. Vinh Minh Thời hài lòng mà cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Về việc tại sao báo con không ăn sống trứng luôn, đó đương nhiên là vì có điều kiện để ăn trứng chín rồi thì việc gì phải ăn trứng sống vừa nhão vừa tanh làm chi.

Lý lẽ trước đó cậu tự an ủi bản thân rằng loại thú thì phải ăn tươi nuốt sống kia, giờ phút này đã bị Vinh báo con vứt thẳng sang một bên không thèm ngó ngàng tới.

Ăn xong một quả trứng nóng hổi rồi Vinh báo con liền cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, sau đó cậu có hơi chần chừ nhìn về phía quả trứng còn lại trong hố.

"..." Thôi, cái người hắc long kia cũng đáng thương, cứ để lại cho hắn vậy.

Vinh báo con đẩy đất vào hố, lấp lại quả trứng còn lại.

Rốt cuộc ăn được một bữa no sau mấy ngày đói meo, Vinh báo con quay đầu liếc nhìn người đang nằm bên đống lửa rồi khẽ động đậy thân mình, chui rúc vào cạnh bên cánh tay của người kia. Cơ thể người này rất ấm, dựa vào thấy thật dễ chịu. Vinh báo con có hơi buồn ngủ, nhìn ánh lửa nhảy nhót rồi ngáp một cái. Có ánh lửa này rồi, cậu không còn cần phải cảnh giác trốn trong các kẽ đá lạnh lẽo nữa.