Học viện điêu khắc sư của đế đô tổng cộng chia thành nhiều cấp bậc, lớp học đồ điêu khắc sư, lớp kiến tập điêu khắc sư, lớp sơ cấp, lớp trung cấp và lớp cao cấp. Sau khi thuận lợi hoàn thành cả năm lớp, sẽ có thể nhận được chứng nhận chính thức trở thành điêu khắc sư.
Trong mắt Ngao Già thì báo con trước mặt hắn hoàn toàn có đủ năng lực để vào thẳng lớp điêu khắc sư cao cấp, chỉ tiếc là đã bỏ lỡ kỳ thi đầu vào. Hắn chỉ đành phải điều động quyền hạn từ tập đoàn tài nguyên tinh tế, giúp cho báo con lấy được suất miễn thi mà đồng thời cho phép nhảy cấp thẳng vào lớp kiến tập điêu khắc sư.
Vinh báo con ô hô hô ăn xong quả trứng da hổ rồi duỗi chân nhỏ ra vỗ vỗ cánh tay Ngao Già, dùng ánh mắt để bày tỏ lòng cảm kích của mình.
Sau đó liền nghe thấy Hắc Long đại nhân nói: “Hiện tại việc cần làm trước mắt là phải dạy em nói chuyện đã.”
Vinh báo con đang ăn dinh dưỡng tề thì ngẩng đầu lên: “?”
Ngao Già đưa tay xoa đầu cậu: “Không vội, trước tiên chúng ta cứ giải quyết vấn đề tên gọi.”
Chỉ thấy Ngao Già động vào quang não trên cổ tay, mở ra một bộ từ điển 3D dạng lập thể của đế quốc, toàn bộ hệ thống chữ viết đế quốc lập tức hiện ra trước mặt báo con.
Lúc này bị đám ký tự vây quanh thì Vinh báo con mới chợt nhớ ra hình như từ đầu tới giờ mọi người đều gọi cậu là báo con, ngay cả tên gọi đàng hoàng cũng chưa từng có.
Thế là Vinh báo con bắt đầu vô cùng nghiêm túc mà chọn chữ.
Những năm qua người máy quản gia vẫn luôn mỗi ngày như một mà kiên trì dạy dỗ cậu, đúng giờ, đúng chỗ. Cho dù lúc đó Vinh báo con bị thú hạch áp chế làm tổn hại nghiêm trọng đến chỉ số thông minh, nhưng cậu vẫn học được cách nhận biết mặt chữ, thậm chí còn có thể hiểu được sự việc xảy ra trước đó.
Ngao Già lặng lẽ quan sát, thấy báo con duỗi bàn chân nhỏ gạt từng ký tự ra từ trong đống văn tự.
Những chữ được cậu chọn ra bị đẩy đến trước mặt Ngao Già, ánh mắt báo con lúc này lại ánh lên vẻ nghiêm túc mà trịnh trọng biểu đạt tên của mình.
Vinh Minh Thời.
Vinh báo con chọn tổ hợp văn tự đế quốc có phát âm gần như giống hệt với tên trước kia của cậu.
Ngao Già nhìn dòng chữ trước mặt, gật đầu: “Vinh Vinh.”
“...!”
Vinh báo con lập tức đưa chân nhỏ ra đẩy lại dòng chữ đó về phía Ngao Già lần nữa, cực kỳ nhấn mạnh rằng đây là "tên" của mình!
Ngao Già thuận tay nắm lấy bàn chân nhỏ của báo con, nhấc cậu lên: “Ăn xong rồi thì đi học thôi, Vinh Vinh.”
"..." Vậy nên, không biết nói chuyện thì không có quyền phản bác à?