Y sư vẫn thản nhiên hoàn thành kiểm tra cho báo con, lúc vừa rảnh tay lấy kết quả ra chuẩn bị báo cáo cho cấp trên thì vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của nguyên soái, cái ánh nhìn như muốn xé người ra làm đôi ấy khiến y sư giật bắn cả mình. Hắn lập tức ném kết quả kiểm tra xuống, tiện tay ôm lấy báo con đang ngồi xổm trước mặt Ngao Già rồi nhanh như chớp mà nhảy sang đầu bên kia của phòng kiểm tra: “Trưởng quan, ngài có phải sắp bùng phát không vậy?”
Vinh Minh Thời nhìn về phía Ngao Già, trong lòng tự hỏi là hắn lại sắp biến thân nữa sao?
Ngao Già trầm mặc nhìn y sư đã trốn xa sang một bên, cùng với báo con bị y sư lanh tay lẹ mắt ôm theo kia. Khóe miệng hắn khẽ cử động gần như không nhận ra, sau đó quay sang nhìn báo con rồi chậm rãi nói: “Lại đây.”
Vinh Minh Thời lập tức nhảy ra khỏi vòng tay người khác, không có chút do dự mà chạy thẳng về phía Ngao Già.
“…”
Y sư im lặng nhìn báo con chạy về phía trưởng quan của bọn họ, trong lòng bỗng dâng lên một thứ cảm giác rất khó nói, chắc có lẽ là nhóc báo con này thật sự rất hợp với trưởng quan của bọn họ.
Ngao Già cúi người, đưa tay ôm lấy báo con đang chạy về phía mình rồi liếc sang kết quả kiểm tra y sư vừa ném ở trên bàn.
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn lên màn hình. Nhìn vào đó có thể thấy thể chất của báo con vẫn khá tốt, điểm khác biệt duy nhất so với các thú nhân khác là phần thú hạch bên trong đầu.
Thú hạch là cội nguồn sức mạnh của thú nhân, nhưng bất kể cho sức mạnh có chênh lệch thế nào thì kích thước của thú hạch vẫn gần như là không thay đổi.
Thế nhưng thú hạch của nhóc báo con này rõ ràng là đã vượt quá mức bình thường.
Thấy trưởng quan chăm chú nhìn bảng kết quả kia, y sư khẽ sờ mũi rồi bước lại gần lên tiếng nói: “Thưa trưởng quan, ngài cũng đã thấy rồi, thú hạch của báo con vượt quá kích thước thông thường. Chính thú hạch này đã ảnh hưởng đến thần kinh não bộ mới tạo thành một loại tổn thương tương tự với chứng rối loạn lưỡng cực, khiến cậu ta kéo dài tình trạng ở trong hình thái ấu thể.”
Vinh báo con có chút tiếc nuối nho nhỏ, kết quả lần này cũng giống với lần công tước cho người đến làm kiểm tra kia.
“Nhưng mà thưa trưởng quan, thật ra việc trị liệu cũng không phải là quá khó.”
“...!” Lỗ tai của Vinh báo con lập tức dựng thẳng lên, đôi mắt sáng như sao chăm chú nhìn chằm chằm vào y sư.