Chương 35: Tính toán của hắc long (3)

Sau khi báo con ăn ngon lành xong, Ngao Già liền bế cậu rời khỏi phi hành khí.

Bệnh viện trên tiểu tinh cầu Mang này không lớn về quy mô, nhưng danh tiếng lại còn tốt hơn cả tổng bệnh viện ở đế đô, gần như không ai trong đế quốc thú nhân là không biết.

Ban đầu bệnh viện này chỉ là một trạm y tế nhỏ trên hành tinh hẻo lánh, chủ yếu dùng để điều trị cho các binh sĩ bị thương trên chiến trường. Điều kiện không thể gọi là tốt, thậm chí là còn có phần kém.

Nhưng vào vài năm trước thì nơi này có tiếp nhận một vị bệnh nhân thần bí, sau khi bệnh nhân ấy hồi phục và rời đi không lâu, bệnh viện lại đột nhiên nhận được một khoản đầu tư khổng lồ, đủ để mua sắm một lượng lớn thiết bị y tế tiên tiến nhất của đế quốc. Cùng lúc đó, một số bác sĩ nổi tiếng ở đế đô cũng bị mời về đây làm việc.

Qua vài năm vận hành, danh tiếng của bệnh viện này đã vượt xa cả tổng bệnh viện ở đế đô.

Tuy vậy thì bệnh viện này có một nguyên tắc nghiêm chỉnh, chính là chiến sĩ được ưu tiên, đặc biệt là những người đã chiến đấu ngoài tiền tuyến sẽ được hưởng đãi ngộ tốt nhất.

Ngao Già một tay bế theo báo con, cùng y sư đi trên hành lang bệnh viện. Y sư nhìn cơ sở vật chất hiện đại nơi đây mà không khỏi cảm thán: “Trưởng quan, năm đó tôi chỉ là than phiền vài câu thôi, không ngờ ngài lại thật sự biến nó thành sự thật.”

Lúc trước y sư chẳng qua là vô tình nổi nóng trước mặt một bệnh nhân bị thương, oán giận về việc thiếu thiết bị chữa trị đã khiến cho một số binh sĩ phải chịu thương tật vĩnh viễn. Khi ấy hắn hoàn toàn không biết người kia chính là nguyên soái Hắc Long của đế đô, Ngao Già. Không ngờ hắn chỉ có một lần bộc bạch như vậy mà người này lại vung tay một cái, biến cái bệnh viện nhỏ bé này thành quy to lớn mô như hiện tại.

Vinh Minh Thời không rõ đầu đuôi câu chuyện, ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Già.

Ngao Già đưa tay nhéo nhéo chân nhỏ của cậu, thấy trong đôi mắt báo con chứa đầy vẻ nghi hoặc nhưng hắn cũng không nói gì thêm.

"..."

Xem ra cậu vẫn phải học nói chuyện thôi, nếu cứ chỉ giao tiếp bằng ánh mắt thế này thì mệt chết đôi mắt mất.

Bất quá cậu cũng không nhất thiết phải biết tất cả mọi chuyện...

Khi vào khu vực của y sư, Ngao Già cũng chỉ đành phải giao báo con cho bọn họ xử lý. Nhìn thấy y sư xoay tới xoay lui tiến hành đủ loại kiểm tra trên người báo con, kiểm tra từng vị trí một cách tỉ mỉ rõ ràng mà hắn chỉ có thể đứng yên nhìn.

Còn báo con bị kiểm tra thì cảm thấy cũng ổn.

Đã là bệnh nhân thì đương nhiên phải nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ, đây vốn dĩ chính là chuyện cậu đã quen từ kiếp trước rồi.

Chỉ là trong mắt Ngao Già thì cảnh tượng đó lại khiến hắn cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu, như có một ngọn lửa bùng cháy trong lòng. Ánh mắt hắn nhìn y sư dần trở nên sắc bén, thậm chí còn lộ ra cả sát khí.