Nhìn thấy Ngao Già rời khỏi phòng nghỉ rồi quay lại cùng với một cái mâm, đặt ở bên trong chính là phần dinh dưỡng tề dành riêng cho cậu. Lúc này Vinh Minh Thời mới hoàn hồn, trong đôi mắt báo màu lam lập tức tràn đầy vẻ phản kháng.
Tuy đúng là đang rất đói thật, nhưng cậu thật sự không muốn ăn cái thứ dinh dưỡng tề nhạt nhẽo như bùn kia.
Kết quả là như bị ma xui quỷ khiến mà Vinh báo con chui đầu vào dưới lớp chăn mỏng, chỉ chừa lại có cái đuôi lông xù thò ra bên ngoài.
Ngao Già bất ngờ mà bật cười, bưng mâm ngồi xuống mép giường rồi đưa tay vỗ vỗ lên cái chăn đang phồng lên: “Ngoan, ăn chút gì đã, đến nơi rồi thì lát nữa còn phải đi kiểm tra.”
Lúc bọn họ còn đang ngủ thì phi hành khí của Ngao Già đã đến viên tinh cầu Mang, y sư cũng đã chuẩn bị xong, chỉ còn đợi báo con tỉnh dậy cùng ăn no rồi là có thể làm kiểm tra toàn diện ngay.
Vinh Minh Thời xoay người trong chăn, kéo luôn cái đuôi lông xù vào trong rồi thò đầu ra khỏi chăn, đội lêи đỉиɦ chăn mà dùng ánh mắt ai oán sâu đậm nhìn chằm chằm phần dinh dưỡng tề trong tay Ngao Già.
Ngao Già trực tiếp đặt mâm lên giường để báo con có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Chỉ thấy bên cạnh phần dinh dưỡng tề ở giữa mâm, còn có một quả trứng chiên vàng trắng trông giống như một mặt trời nhỏ.
Đôi mắt Vinh Minh Thời lập tức sáng rỡ, cậu chui ngay ra khỏi chăn sau đó nhảy mấy cái xuống giường rồi lại nhảy lên mặt bàn cạnh giường, ngồi xổm ở đó, duỗi chân nhỏ vỗ vỗ mặt bàn.
Ý là bảo Ngao Già đem mâm đặt lên chỗ này.
Ăn cơm trên giường thì còn ra thể thống gì nữa chứ...
Hoàn toàn quên mất vừa nãy chính là ai chui rúc trốn trong chăn, không chịu ăn cái thứ dinh dưỡng tề khó nuốt kia.
Ngao Già chiều theo ý cậu, đặt mâm lên mặt bàn. Báo con vui vẻ hít hà, bắt đầu ăn trứng chiên một cách thoải mái.
Sau khi ăn hết hơn nửa cái, lúc này cậu mới tỏ vẻ ai oán mà chuẩn bị xử lý đến phần dinh dưỡng tề kia.
Chỉ là chờ sau khi Vinh Minh Thời vừa ăn miếng đầu tiên thì liền sững người, đôi mắt báo tròn xoe kinh ngạc nhìn chằm chằm phần dinh dưỡng tề ấy.
Không ngờ lại là vị trứng chiên!
Ngao Già thấy báo con hơi dừng lại sau khi ăn một miếng dinh dưỡng tề, liền nói: “Dinh dưỡng tề có thể điều chỉnh hương vị, sau này em thích vị gì thì cứ nói với tôi.”
“…”
Đợi đến lúc cậu có thể mở miệng nói chuyện, ai biết sẽ là ngày tháng năm nào chứ?
Vinh báo con cũng không xem lời Ngao Già nói như là chuyện gì to tát, cúi đầu tiếp tục ăn phần dinh dưỡng tề có vị trứng chiên kia.
Ừm, nếu có thể làm ra vị cánh gà cay thì tốt rồi.