Báo con bị quấy rầy thì rúc đầu vào trong cánh tay của Ngao Già, hai móng vuốt sau đặt lên mặt, che lấy đôi tai bị chọc ngứa của mình.
Nhìn dáng vẻ ngủ ngoan lành của báo con, Ngao Già cũng như thể bị lây cơn buồn ngủ mà cảm thấy hơi mệt. Hắn cất kỹ món bảo vật mà báo con đã tốn công điêu khắc cho mình, sau đó bế báo con lên đi thẳng về phía phòng ngủ.
Ngao Già đặt báo con đang cuộn tròn thành một cục bên gối, thành thạo cởϊ áσ ngoài rồi xoay người nằm nghiêng trên giường, ôm lấy cục lông trắng mềm mại ấy vào trong tay.
Cái ôm này đầy lông mềm và ấm áp, như có cảm giác quen thuộc từ trước. Hắc Long đại nhân đưa tay vuốt nhẹ cái đuôi lông xù của báo con, rồi lại chậm rãi xoa đôi tai tròn mềm kia.
Mãi đến khi báo con không chịu nổi nữa mà dụi đầu xuống dưới cái chân sau tránh né thì Hắc Long đại nhân mới buông tay ra, nhẹ nhàng kéo báo con lại gần để cậu nằm ngay trước mặt mình.
Lặng lẽ ôm một lúc Ngao Già lại giơ tay khởi động quang não, điều chỉnh hệ thống ánh sáng trong phòng đến mức phù hợp nhất để ngủ. Hắn nhẹ nhàng gỡ cái chân sau đang đặt trên mặt báo con xuống, rồi khép mắt lại.
Trong giấc ngủ mơ màng, báo con nghe thấy bên tai vang lên từng nhịp tim đập mạnh mẽ và ổn định, mang lại cảm giác rất an toàn rất dễ chịu. Cậu vô thức rúc sát vào thêm, ngủ càng say hơn.
Không biết đã qua đi bao lâu, Vinh Minh Thời mở mắt ra liền thấy l*иg ngực rộng lớn của hắc long Ngao Già đang bị cái bàn chân nhỏ đầy lông mềm của mình ấn lên, còn thân thể thì bị cánh tay của hắn giữ chặt. Một bàn tay to của người nào đó vẫn còn đang nắm lấy một bên chân sau của cậu.
Vinh Minh Thời cảm thấy kỳ lạ, người này sao lại có hứng thú với bàn chân của cậu đến vậy...
Nhưng ngay sau đó thì sự chú ý của cậu lại đã bị một điều khác thu hút, ở khoảng cách gần như thế thì Vinh Minh Thời có thể ngửi thấy mùi máu thoang thoảng và hương thuốc nhàn nhạt từ cơ thể hắc long, cậu liền lặng lẽ rút cái chân sau đang đè nặng trên ngực người kia về.
Thực ra Ngao Già đã tỉnh lại trước báo con từ lâu, lúc này hắn chỉ là đang nằm nhắm mắt dưỡng thần thôi. Khi cảm thấy báo con cử động, hắn liền duỗi tay xoa đầu cậu: “Tỉnh rồi?”
Vinh Minh Thời ngẩng đầu lên rồi há miệng về phía Ngao Già, để lộ ra hàm răng nhỏ sắc bén.
Nhìn gương mặt của báo con mà trong mắt hắn chứa đầy ý cười, Ngao Già không nhịn được đưa tay đè đầu cậu xuống hôn một cái lêи đỉиɦ đầu đầy lông mềm kia, sau đó buông chân nhỏ của báo con ra rồi đứng dậy khỏi giường, khoác áo vào.
“…!”
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế? Vinh báo con vẫn còn đang choáng váng.