Chương 32: Báo con chăm chú (5)

Hắn đã từng thấy vô số tác phẩm điêu khắc từ tinh thạch năng lượng, nhưng chưa từng gặp qua tác phẩm nào dùng khối đá ba màu hỗn hợp mà có thể khắc đến mức hình thần cụ bị như thế, tinh xảo đến mức tựa như một tác phẩm trời ban.

Toàn bộ tác phẩm điêu khắc hình hắc long có cách thể hiện vô cùng thú vị. Mấy mảng đỏ hỗn tạp trong khối tinh thạch năng lượng được khéo léo dùng để tạo thành những vết máu chảy ra từ lớp vảy rồng bị tổn hại, phần màu vàng trở thành đôi mắt, thậm chí phần ánh vàng xen kẽ sắc đen ở giữa còn được dùng làm con ngươi.

Có lẽ do hội chứng lưỡng cực ở thú nhân tạo nên một kiểu ảnh hưởng đặc biệt khi điêu khắc tinh thạch năng lượng, nên cả các điêu khắc sư lẫn thú nhân đều thường theo đuổi sự chính xác và tính đồng nhất, chú trọng cấp bậc của tinh thạch. Rất ít người thật sự xem một khối tinh thạch nhiều màu sắc hỗn tạp bình thường như một loại tài liệu nghiêm túc để lên ý tưởng và điêu khắc.

Ngao Già hơi nhếch môi cười: “Rất tốt.”

Vinh báo con ngẩng đầu lên, không kìm được mà tự hào kêu một tiếng: “Tức ngao!”

"..." Thôi được, âm thanh mà cậu kêu ra không phải trọng điểm, dù sao cũng chỉ là muốn tru lên một tiếng để bày tỏ niềm vui trong lòng thôi.

Ngao Già xoa đầu cậu, duỗi tay cầm lấy viên tinh thạch năng lượng không phải vì lực lượng bên trong mà được điêu khắc thành hình kia.

Vinh báo con ngáp một cái, nằm xuống bên cạnh cánh tay hắn.

Buồn ngủ quá...

Khi Ngao Già chạm vào viên tinh thạch năng lượng thì đột nhiên khựng lại, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc khó tin.

Viên đá này khi vào tay mang theo luồng lực mạnh mẽ, thậm chí còn không thua kém gì viên tinh thạch cấp cao mà vị điêu khắc sư cấp đại sư kia từng điêu khắc cho hắn, gần như có thể so sánh với viên hắc long hình thức ban đầu mà báo con từng tạo ra chỉ bằng tay không, không có bất kỳ công cụ hỗ trợ nào đó.

Mà đây lại còn chỉ là một viên tinh thạch năng lượng hỗn sắc bình thường...

Cảm giác lực của báo con còn chưa ổn định, nhưng một khi đã phát huy ra thì khả năng điều khiển năng lượng tinh thạch thật sự đáng kinh ngạc.

Ngao Già cúi đầu nhìn về phía báo con, cậu đã nhắm mắt lại, móng vuốt sau còn đặt đến trên mặt mà ngủ mất rồi, vẫn còn lờ mờ nghe được tiếng thở đều đều.

Ngao Già giơ tay bế báo con lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt vài vòng quanh lỗ tai đầy lông của cậu.