Chương 31: Báo con chăm chú (4)

Phần cuối cùng còn lại chính là đôi đồng tử màu vàng, Vinh Minh Thời khéo léo sử dụng phần kim sắc trong khối tinh thạch ba màu, sau khi loại bỏ phần không cần thiết thì chừa lại một chút ở vị trí đôi mắt.

Đôi mắt là phần sống động nhất của tác phẩm này. Vinh báo con duỗi móng vuốt gãi gãi tai mình hai cái rồi phục người xuống mặt bàn, nhẹ nhàng đặt móng vuốt lên hình rồng đen, sau đó khởi động lưỡi dao khắc tinh xảo trên công cụ móng báo, cẩn thận khắc từng chút từng chút một.

Có lẽ là vì đường khắc lúc này quá tinh tế, cũng có thể là vì vị trí này xuất hiện biến động năng lượng không ổn định, nên đúng vào thời khắc Vinh báo con đang miêu tả đến điểm mấu chốt thì lưỡi dao khắc đột ngột nứt toạc.

Báo con bị dọa cho lập tức bật nhảy khỏi mặt bàn, suýt nữa đã đυ.ng vào trần nhà.

Ngao Già duỗi tay ra, vững vàng mà đón lấy báo con thêm lần nữa: “Làm sao vậy?”

Vinh báo con xoay người, vô cùng nhanh nhẹn nhảy ra khỏi tay Ngao Già mà vội vàng chạy đi xem tác phẩm của mình, lo lắng lưỡi dao vừa gãy sẽ gây ra hư hại không thể cứu vãn. May mà không có vấn đề gì, Vinh Minh Thời thở phào nhẹ nhõm.

Cậu khởi động lưỡi dao khắc khác trên công cụ móng báo, càng thêm cẩn thận mà tạo hình cho phần đôi mắt.

Ngao Già thì nhìn lưỡi dao khắc bị gãy trên mặt bàn, duỗi tay nhặt lên, rõ ràng là do bị năng lượng đánh vào quá mạnh mới tạo thành như vậy.

Xem ra phải đổi cho báo con một lưỡi dao mới bằng chất liệu khác thì hơn.

Cuối cùng thì sau khi trọng sinh, tạo hình tác phẩm đầu tiên của cậu đã chính thức hoàn thành. Báo con ngồi xổm tại chỗ nhìn tác phẩm khắc hình hắc long với vẻ uy nghiêm tà ác nhưng trong mắt lại mang theo vài phần ý cười, rồi đưa móng vuốt không đeo công cụ lên sờ nhẹ.

Ngao Già... Hắc long Ngao Già.

Sau đó Vinh Minh Thời xoay người, tháo công cụ móng báo tròn trịa ở móng vuốt phải xuống, ngửa đầu nhìn về phía Ngao Già.

Đây là tặng cho Ngao Già, cảm ơn hắn lúc trước khi đang rất đau đớn mà vẫn không hề làm tổn thương đến cậu, còn cứu cậu, ở bên cạnh cậu vượt qua một đêm mà cậu đơn phương cảm thấy rất ấm áp. Khi đó con hắc long ấy đang hôn mê, nên dĩ nhiên là không biết gì cả.

Ngao Già hơi nhướng mày, lúc này mới nhìn về phía khối tinh thạch năng lượng mà báo con đã điêu khắc suốt nửa ngày.

Báo con vừa rồi cố ý dùng móng vuốt che lấy tảng đá, dường như muốn đợi điêu khắc xong mới cho hắn xem, vì thế nên từ đầu đến cuối hắn chưa từng nhìn thấy rõ khối đá ấy. Hơn nữa điều khiến hắn hứng thú nhất vẫn luôn là báo con, vậy nên ánh mắt cũng luôn dừng lại ở trên người cậu.

Khi nhìn thấy tác phẩm điêu khắc hình hắc long ấy, Ngao Già hơi sững người một chút.