Chương 30: Báo con chăm chú (3)

Báo con này thoạt nhìn dường như chẳng mấy để tâm đến điều gì, khi thấy hình thú hắc long của hắn nổi giận tàn sát bừa bãi cũng không hề sợ hãi, cứ như vậy mà tùy tiện ở lại bên cạnh hắn. Nhưng khi cậu bắt đầu điêu khắc thì lại vô cùng tập trung, đôi mắt trong suốt như suối nguồn kia linh động nhảy múa, ánh lên vẻ đẹp rực rỡ.

Ngao Già bất giác khẽ nhếch môi cười, nhìn báo con ngây ngốc kia, đơn thuần mà lại có thiên phú.

Ngài hắc long đã hoàn toàn quên mất lúc trước khi bản thân phát giận mà tàn phá gần như mất kiểm soát, thì chính mình lại ra tay cứu báo con, nhờ vậy mà Vinh Minh Thời mới tin tưởng mà đi theo bên cạnh hắn đến tận bây giờ.

Sau khi Vinh báo con mạnh tay điêu khắc khối vật liệu đá này, viên tinh thạch năng lượng có ba màu hỗn hợp lấy màu đen làm chủ kia đã có được hình dáng ban đầu. Báo con thu lại công cụ, ngồi xổm xuống cân nhắc kỹ một lần nữa.

Cảnh tượng hai ngày trước ở hoang tinh, khi hắc long đưa cậu từ chiếc tổ trên ngọn cây cao xuống, sau đó bất ngờ xoay người lao vυ"t lên trời kia thoáng vụt qua trong đầu cậu.

Đầu rồng uy nghiêm mà tà ác, móng vuốt sắc bén đầy sức mạnh, đôi cánh rộng lớn mạnh mẽ, vảy rồng đen tuyền như hắc diệu thạch, còn có vết máu nhẹ nhàng đọng lại sau những mảng vảy bị xé rách. Quan trọng nhất là đôi đồng tử màu vàng dựng đứng, ẩn nhẫn vẻ nôn nóng, lại mang theo một tia ý cười nhỏ đến mức khó nhận ra.

Vinh báo con duỗi lưỡi liếʍ môi, cái đuôi lông xù phía sau vô thức vung thành một vòng tròn, tai trên đỉnh đầu cũng hơi dựng lên, sau đó cúi đầu, bước vào giai đoạn điêu khắc tinh xảo cho tác phẩm.

Kiếp trước Vinh Minh Thời không có điều kiện như hiện tại, thường thì sau khi hoàn thành phần cấu trúc ban đầu rồi thì phải nghỉ ngơi vài ngày mới có thể chia giai đoạn ra, tiến hành điêu khắc tinh vi cho tác phẩm.

Nhưng bây giờ thì khác, cậu có công cụ linh hoạt như chính tay phải của mình, có tinh thần tràn đầy, quan trọng hơn nữa là đầu hoàn toàn không còn đau chút nào!

Lúc này báo con đang vô cùng chuyên chú lại nghiêm túc, tràn đầy hứng thú tiến hành phần điêu khắc tinh xảo cho tác phẩm của mình.

Ngao Già ở bên kia hơi hít sâu một hơi, lặng lẽ dùng quang não ra lệnh cho y sư.

Hắn có dự cảm rằng lát nữa báo con có thể sẽ rất đói và mệt.

Thời gian cứ thế trôi qua, báo con cuối cùng cũng dừng động tác trên mặt bàn, hơi híp mắt nhìn chằm chằm vào tác phẩm trước mặt.