Trong khoảnh khắc khi bị túm vào lớp da sau cổ ấy, Vinh Minh Thời kỳ lạ mà cảm nhận được một thứ cảm giác an toàn, mà cảm giác an toàn này trong đầu cậu lại hình thành nên một kiểu suy nghĩ vô cùng quái dị. Đói bụng lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng được thú mẹ đón về nhà!
Vinh Minh Thời vô thức cuộn cái đuôi ra sau lưng, đầu và tứ chi cũng thuận theo mà rũ xuống.
Sau đó, báo tuyết nhỏ có bộ lông trắng muốt xen văn đen liền bay lên không, thẳng tắp lao về phía một cây đại thụ rậm rạp ở cách đó không xa.
Cảm giác bỗng nhiên không còn trọng lượng khiến Vinh báo con hoảng hốt mà bừng tỉnh, đây đúng là cảm giác an toàn bị báo mẹ xách cổ mà!
Thấy sắp đâm thẳng vào tán cây, Vinh báo con vùng vẫy dữ dội, sau khi xuyên qua một tầng lá rậm rạp thì liền vững vàng rơi xuống một chỗ mềm mại.
Tuy ý thức không rõ ràng nhưng hắc long Ngao Già vẫn có thể nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, cú ném đầy sức lực khi hắn túm con thú nhỏ kia vẫn có chủ đích, chính là nhằm vào chiếc tổ chim cực lớn trên một cành cao của cây đại thụ gần đó.
Lúc này Vinh báo con rơi xuống tổ chim đầy cỏ tranh chắc chắn và lông chim mềm mại mà không hề hấn gì, toàn thân dính đầy lớp lông mịn. Có một hai sợi còn chui vào lỗ mũi khiến Vinh báo con không nhịn được mà hắt hơi một cái thật mạnh, thổi bay một đám lông mịn, để lộ ra hai quả trứng chim có vằn màu xanh lam nằm trong chiếc tổ chim khổng lồ.
Niềm vui đến quá nhanh khiến Vinh báo con sững người một lúc, sau đó lao thẳng tới, hai móng vuốt ôm chặt lấy một quả trứng chim to tướng.
Cậu biết ngay, tổ chim trên ngọn cây này chắc chắn sẽ có trứng!
Đã đói mấy ngày liền rồi, giờ đột nhiên lại gặp được một bữa đại tiệc thế này, đôi mắt báo con cũng sắp phát sáng lên rồi.
Trước đó Vinh Minh Thời đã để ý đến tổ chim này, nhưng cây quá cao, thân cây lại trơn bóng và cứng, dù vuốt báo có sắc bén cũng khó mà bám vào được, cậu đã thử nhiều lần mà vẫn không leo lên nổi. Hơn nữa cậu cũng chỉ đoán trong tổ chim lớn kia có trứng, chứ không chắc chắn nên cuối cùng chỉ có thể nhìn con chim to bay qua bay lại trên ngọn cây mà thèm đến phát hoảng.
Lúc này ôm lấy hai quả trứng trong lòng, Vinh Minh Thời có cảm giác như đang ôm cả thế giới.
Nhưng mà vỏ trứng tròn trịa lại dày và nặng, trông không dễ gì phá ra được. Vinh báo con nghiêng đầu, há miệng, dùng hàm răng sắc bén của mình cắn mổ lên vỏ trứng suốt một lúc lâu mà vẫn không thể cắn thủng được.
Vinh Minh Thời ngẩng đầu, đưa móng vuốt xoa xoa cái cằm đã mỏi nhừ của mình, mặt cũng dính đầy vụn lông chim. Cậu có chút sốt ruột, vung móng vuốt đập mạnh lên vỏ trứng, đánh liên tục mấy cái nhưng vỏ trứng rắn chắc vẫn không có lấy một khe nứt.
Vinh báo con thèm nhỏ dãi, trừng mắt nhìn hai quả trứng ấy mà đành phải tạm thời từ bỏ, cậu đứng lên giẫm trên lớp lông chim dày chắc, đi khắp tổ chim tìm xem có gì có thể giúp cậu dùng lực không. Dạo một vòng cũng không thấy gì, Vinh Minh Thời thò đầu nhìn xuống mặt đất ở bên dưới.
Phía dưới có rất nhiều đá, xem ra chỉ có cách đi xuống lấy đá đập vỡ trứng thôi.
Leo lên cây đối với cậu rất khó, nhưng tuột xuống thì chắc là vẫn có thể làm được, chỉ cần trượt xuống là xong. Có điều, trứng thì phải mang xuống kiểu gì đây.
Vinh báo con tập trung suy nghĩ cách xử lý, một lòng muốn ăn cho bằng được hai quả trứng này, hoàn toàn không để ý đến con hắc long đang phát điên giữa không trung phía bên kia. Cậu vẫn nhìn ra được rằng con hắc long đó dường như là thà tự giày vò mình còn hơn là phá hoại xung quanh, vậy nên Vinh báo con cũng chẳng để tâm đến nữa. Cậu không hề nhận ra là hắc long sau một hồi xé rách vảy rồng giữa cơn đau đớn dữ dội kia lại chợt có chút tỉnh táo, đôi mắt vàng kim đang nhìn về phía bên này.
Điều đầu tiên Ngao Già muốn xác nhận xem là con thú nhỏ kia có bị thương hay không, sau đó mới thấy con thú nhỏ màu trắng ấy vụng về loay hoay với hai quả trứng. Trong khoảnh khắc hiếm hoi giữa cơn rối loạn lưỡng cực bùng phát mà Ngao Già lại hiện lên chút ý cười, hắn hơi nghiêng mình rồi vỗ nhẹ cánh bay về phía cây đại thụ kia.