Do kiếp trước sức khỏe yếu, Vinh Minh Thời thường xuyên bị cơn đau đầu nghiêm trọng làm đứt mạch cảm hứng. Có những lúc một tác phẩm nhỏ cũng vì bị ngắt quãng mà phải mất vài tháng mới hoàn thành, không biết có bao nhiêu lần linh cảm vụt qua rồi tan biến mất. Trải qua nhiều lần như vậy cậu đã tự rèn luyện cho mình một thói quen, rằng chỉ cần có ý tưởng nảy ra thì sẽ lập tức ôn lại trong đầu nhiều lần, cho đến khi khắc sâu đến mức không thể nào quên mới thôi.
Ngao Già nhìn ánh mắt kiên định của báo con thì duỗi tay đặt vào trong túi áo của mình, lấy ra một khối tinh thạch năng lượng cấp thấp có ba màu bình thường nhất rồi đặt lên mặt bàn.
Vinh báo con tự nhiên rút móng vuốt của mình ra khỏi tay con rồng nào đó, vỗ vỗ lên cánh tay của Ngao Già sau đó xoay người, tiến đến xử lý viên đá đen pha đỏ còn có một chút ánh vàng lăn lóc trên mặt bàn.
Ngao Già như đang suy nghĩ điều gì đó, nhìn báo con tiến lại gần tảng đá.
Báo con này nghiêm túc nhìn chằm chằm vào tảng đá, dùng chân trước mang theo công cụ móng vuốt lật lật cục đá mà tai hơi dựng lên, chiếc đuôi lông xù phía sau cũng khe khẽ đung đưa.
Vinh Minh Thời quan sát tảng đá một cách vô cùng chăm chú, vừa dùng móng vuốt khảy cục đá, vừa gom góp mấy ý tưởng trong đầu mình truyền vào trong khối đá dưới bàn tay, dần dần, cậu bắt đầu có hình dung rõ ràng hơn về tạo hình của chất liệu đá.
Cảm giác này giống như lúc trước khi còn ở trên hoang tinh, một cảm giác kỳ lạ khiến cậu hòa vào khối đá, biết được khối vật liệu này thích hợp tạo hình như thế nào, đối với từng vị trí cấu tạo đều có nhận thức vô cùng chắc chắn.
Sau đó Vinh báo con cố định xong tảng đá kia, khởi động công cụ móng báo tròn trịa trên móng vuốt của mình.
Công cụ này là do Ngao Già làm riêng cho cậu nên dường như là vô cùng ăn khớp, khiến mỗi động tác điêu khắc của cậu đều thuận tay, mượt mà như nước chảy mây trôi.
Nhìn thấy tình hình này, Ngao Già biết báo con đã thành công cảm nhận được lực, bắt đầu sử dụng sức mạnh của tinh thạch năng lượng. Đợi đến khi báo con điêu khắc hoàn chỉnh khối tinh thạch này, sẽ có thể biết được rốt cuộc cậu khởi động được bao nhiêu sức mạnh của nó.
Đồng thời trong mắt Ngao Già thì động tác của báo con ngoài vẻ đáng yêu và dễ thương ra, còn có thêm vài phần chấp nhất và nghiêm túc khiến hắn thoáng thất thần một chút.