Vinh Minh Thời ngẩn người, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Ngao Già hơi híp mắt lại, cúi đầu nhìn cậu: “Khi một điêu khắc sư điêu khắc năng lượng thạch, trước tiên cần phải điều chỉnh lại cảm giác lực.”
“?”
Báo con ngơ ngác, cảm giác lực là cái gì vậy, nghe như trò đùa gì rất lạ lùng ấy?
“Thử lại lần nữa xem.” Ngao Già khích lệ.
Báo con đưa móng báo ra tiếp tục tiến lại gần, thế nhưng ngay lúc cậu vừa động móng thì lại bị một luồng lực đẩy bật ra thêm một lần nữa.
Kỳ quái thật... Không phải chỉ là một khối đá trong suốt thôi sao! Cũng đều là năng lượng thạch, tại sao trước đó khối đá đen mà cậu dùng để khắc hình hắc long lại chẳng có vấn đề gì?
Ánh mắt Ngao Già chợt trở nên sâu thẳm, nhìn ra được rằng báo con còn chưa biết cách điều chỉnh cảm giác lực của mình. Có lẽ hắn nên đưa cậu vào học viện để chính thức học tập chuyên ngành điêu khắc sư trước.
Báo con có chút không cam lòng, thử tới thử lui năm lần bảy lượt muốn điêu khắc khối đá trong suốt kia, nhưng lần nào cũng bị năng lượng thạch đẩy bật ra ngoài.
Việc điêu khắc năng lượng thạch của thú nhân hoàn toàn khác với việc cắt tách thông thường, nếu không kích hoạt được nguồn năng lượng bên trong thì năng lượng thạch cũng giống như một khối đá bình thường, có thể cắt gọt hoặc điêu khắc được nhưng như vậy thì chẳng có tác dụng gì trong việc điều trị chứng rối loạn lưỡng cực của thú nhân.
Đặc biệt là mấy khối năng lượng thạch cấp cao, nếu cảm giác lực không đủ mạnh hoặc sử dụng sai cách thì sẽ xuất hiện tình huống bị lực lượng của năng lượng thạch ngăn cản từ bên ngoài giống như Vinh Minh Thời lúc này, khiến việc điêu khắc trở nên vô cùng khó khăn. Đây cũng chính là lý do vì sao khối năng lượng thạch trong băng tay kia của Ngao Già được điêu khắc bởi một vị điêu khắc sư cấp đại sư, mà vẫn bị báo con ghét bỏ như vậy.
Nếu ngay cả báo con cũng không thể khai thác được khối năng lượng thạch trong suốt này, thì Ngao Già cũng chẳng còn chút hy vọng nào vào mấy vị điêu khắc sư cấp đại sư khác.
Điều đó khiến hắn càng thêm quyết tâm phải cho báo con đi học một cách chính quy.
Vinh Minh Thời có chút buồn bực, cậu bước vài bước đến bên cạnh bàn rồi ngồi xổm xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ngao Già sau đó đưa móng báo chỉ về chiếc túi áo khác của hắn, đó là nơi cất giữ khối năng lượng thạch cấp thấp ba màu của cậu.
Ngao Già duỗi tay cầm lấy móng báo của cậu: “Em muốn thử khối kia à?”
Báo con gật đầu, y tưởng cậu định khắc vẫn còn nằm sẵn trong đầu.