Bộ công cụ móng báo được gắn vào chân trước bên phải của Vinh Minh Thời. Báo con ngồi xổm một chỗ, vui vẻ nghịch ngợm món đồ mới.
Sau đó cậu còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Ngao Già bế cả báo lẫn công cụ lên, vài bước đã ra khỏi phòng lắp ráp cơ giáp.
Một người một báo con trở lại phòng. Ngao Già lấy viên đá trong suốt vẫn giữ trong túi áo ra, đưa đến trước mặt báo con.
“Điêu khắc ra viên năng lượng thạch thuộc về em đi.”
“...”
Báo con hơi ngạc nhiên nhìn Ngao Già.
Làm sao người này biết cậu có thể điêu khắc? Ai mà lại nghĩ một con báo nhỏ lại có thể khắc được cái gì chứ, dù cho khối năng lượng thạch hình hắc long ban đầu kia đúng là thô sơ đến đơn giản quá mức thật.
Ánh mắt nghi hoặc của báo con quá rõ ràng, Ngao Già khẽ nhướn mày, đưa tay mở băng tay của mình rồi lấy khối năng lượng thạch hình hắc long đơn giản kia ra từ bên trong, đặt lên lòng bàn tay sau đó đưa đến trước mặt báo con: “Trên này có mùi của em.”
“...”
Báo con ngơ người.
Cái gì mà có mùi của tôi? Tôi đâu có đem cục đá này treo trên người, sao lại có mùi của tôi được?
Ngao Già nhìn khối năng lượng thạch hình hắc long trong tay, nói: “Nước miếng đấy, báo con, nước miếng của em dính trên đó.”
"...!!!”
Vinh Minh Thời lập tức duỗi móng che mặt lại, xấu hổ muốn độn thổ! Cậu ngậm vảy rồng khắc đồ có phải chuyện dễ đâu, nước miếng rớt ra chút xíu… Ừm, cũng là chuyện quá bình thường thôi mà.
Ngao Già thấy động tác của cậu thì bật cười, rồi lại cẩn thận nhét khối năng lượng thạch hình rồng đen về lại trong băng tay, cài chặt lại.
“...”
Báo con nhìn trân trối, thật sự muốn nói.
Ngài hắc long à, ngài có tính rửa qua cái cục đá đó không đấy? Dù sao đó cũng là đồ mang theo bên người...
Tiếc là báo con không thể mở miệng, cho dù đôi mắt lam long lanh như vì sao kia có trợn lớn đến mấy thì Ngao Già cũng vẫn bình thản như thường, chỉ đưa tay gõ nhẹ lên khối năng lượng thạch trong suốt lại mát lạnh đang đặt trước mặt cậu: “Thử xem đi.”
Nhóc báo nhỏ này lúc chưa có công cụ mà còn có thể tạo ra khối năng lượng thạch hình hắc long được tới 78% lực lượng, vậy bây giờ để cậu điêu khắc một khối đá phù hợp với bản thân thì hẳn là không phải chuyện khó.
Vinh Minh Thời cúi đầu nhìn khối đá trong suốt to bằng ngón cái kia, khẽ động công cụ móng báo đã được gắn cố định trên chân trước ở bên phải, rồi thử thăm dò vươn móng tới gần khối đá ấy.
Báo con vừa mới đưa móng ra thì “phịch” một tiếng, giống như bị thứ gì đó đánh bật lại mà lập tức bị hất ngược khỏi mặt bàn
May mà Ngao Già phản ứng nhanh, kịp thời đỡ lấy thân hình của cậu.