Chương 2: Báo con đói khát (2)

Sau khi đã thoát khỏi nguy hiểm, chân Vinh Minh Thời liền mềm nhũn mà ngã quỵ xuống đất, trong mắt xuất hiện mấy ngôi sao vàng, thở dốc một lúc lâu mới đứng dậy được. Cậu quay đầu nhìn về phía hắc long rơi xuống.

Không có hắc long.

Vinh Minh Thời hơi nghiêng đầu, thấy có chút nghi ngờ. Cậu chậm rãi nâng cái chân mập mạp lên mà nhẹ nhàng đi về phía phát ra âm thanh rơi xuống kia.

Tiếp đó, cậu đi đến gần bụi cỏ bên cạnh dòng suối mà mình từng ẩn nấp, nhìn thấy một người mặc đồng phục màu đen ánh bạc nằm ở nơi đó.

Vinh Minh Thời dừng bước, mắt báo lấp lánh như sao trời đột nhiên ánh lên một tia sáng lanh lợi.

Đây có lẽ... là con mồi?

Lúc Vinh Minh Thời nhìn về phía con mồi bên kia, lần thứ hai nhẹ nhàng dùng bàn chân lông xù mềm mại mà đi qua đấy, vừa đi về phía trước vừa tự nhủ.

Bây giờ cậu là một con báo con, là một loài thú, còn là một con thú đã đói bụng được vài ngày. Trong mắt loài thú thì bất cứ thứ gì không phải đồng loại đều được coi là con mồi, thế giới của mãnh thú không có quan niệm về xã hội loài người. Cá lớn nuốt cá bé, lấp đầy bụng mới là quan trọng nhất!

Khi đã tiến lại gần, Vinh Minh Thời hơi cúi người xuống lại khéo léo nhào đến bên người tên kia, mở to mắt ra nhìn chằm chằm đối phương.

Rất tốt, tự hành hạ mình đến vậy nên đã ngất đi.

Sau đó Vinh Minh Thời bắt đầu lục lọi bộ đồng phục màu đen của cái người trông có vẻ rất mạnh mẽ này, chăm chú tìm kiếm chỗ để cắn.

Quần áo trên người tên này chắc chắn là kiểu chất liệu đặc biệt, vừa rồi còn bị móng rồng cào xé một lúc lâu, tuy có rách tả tơi nhưng đa số đều là do bị móng rồng xé rách chứ cũng không có chỗ nào bị hư hao do thay đổi hình dạng. Thế cho nên khi người này chuyển đổi giữa hai hình dạng hắc long và hình người, cũng không gặp phải tình huống như là không mảnh vải che thân.

Bất quá phần da thịt lộ ra ngoài đều là do chính móng vuốt rồng của hắn cào đến mức máu thịt lẫn lộn.

Nếu chỉ là một mãnh thú bình thường, chắc cậu đã bị mùi máu ấy kí©h thí©ɧ đến mức lập tức muốn ăn. Nhưng trong mắt Vinh Minh Thời lúc này thì thật sự rất khó để nuốt nổi, cho dù là nhóc báo tuyết nhỏ nào đó đã đói bụng từ lâu rồi.

Sau đó, ánh mắt Vinh Minh Thời băn khoăn mà dừng lại trên tay của đối phương.

Tay người này rất to, thon dài, khớp ngón rõ ràng cũng không dính máu, hơi hơi khép lại trong lòng bàn tay. Vinh Minh Thời liền thò đầu lại gần, lấy sức cụng cụng vào đó, dựng tai lên, hé miệng báo ra rồi cưỡng ép bản thân há miệng cắn lấy ngón tay người kia.

Cậu vẫn luôn muốn sống sót không phải sao?

Ngậm một lúc, Vinh Minh Thời lại âm thầm tự nhủ trong lòng thêm một hồi.

Không có gì to tát cả, cậu chỉ cần khép miệng lại là hàm răng báo sắc bén nhất định có thể xuyên thủng lớp thịt này.

Là dã thú thì chuyện ăn tươi nuốt sống là lẽ đương nhiên! Biết đâu sau khi người này tỉnh lại còn có thể sẽ ăn thịt cậu cũng nên.

Rốt cuộc...

Vinh Minh Thời chán nản, ngồi xổm xuống bên cánh tay đối phương rồi lại cúi đầu nhìn cánh tay ấy.

Tuy hiện giờ cậu là một con thú, lại còn là báo con nhỏ tuổi chưa thể tự săn mồi, nhưng để cậu ăn thịt người thì thật sự là không thể nào nuốt nổi.

Vinh Minh Thời không hề nhận ra, rằng đúng lúc này thì cái người đang nửa nằm kia lại đột nhiên mở mắt, con ngươi dựng thẳng màu vàng kim ẩn chứa sự sắc bén quét quanh một vòng, sau đó vững vàng mà dừng lại trên cơ thể của báo tuyết nhỏ đang cúi đầu rũ tai, rúc người trên cánh tay hắn.

Lúc này hắc long Ngao Già đang trong trạng thái mê man điên cuồng, tuy ý thức có phần hỗn loạn nhưng vẫn cảm nhận được là vừa rồi con thú nhỏ kia đã liếʍ ngón tay mình, hàm răng sữa sắc bén chạm lên đốt ngón tay hắn.

Con thú nhỏ này, là đang muốn đánh thức hắn sao?

Nhỏ như vậy, nhiều nhất chỉ bằng một móng vuốt của hắn khi ở hình thú thôi, nhìn qua cũng hết sức đơn độc và đáng thương.

Là ấu thú chưa trưởng thành, hay là vì cảm xúc bị đè nén rơi vào trạng thái ấu thể?

Trong giới thú nhân khắp đế quốc phổ biến tồn tại một dạng rối loạn lưỡng cực, dạng rối loạn này sẽ thúc đẩy thú nhân xuất hiện hai loại trạng thái bệnh lý cực đoan.

Một loại trạng thái là khi cảm xúc bị kí©h thí©ɧ, đặc biệt là vào thời kỳ động dục thì sẽ hóa thành hình thú trưởng thành. Ở trạng thái này ý thức của thú nhân sẽ bị mất kiểm soát, dễ dàng phá hoại và hủy diệt mọi thứ xung quanh.

Một tình huống khác là khi cảm xúc rơi vào trạng thái bị đè nén bất thường, thú nhân sẽ biến thành hình thể ấu thú, vô cùng yếu ớt và bất lực.

Dù là người có năng lực tự khống chế vượt trội như Ngao Già cũng khó tránh khỏi việc phát bệnh rối loạn lưỡng cực này, khi nhận ra mình có khả năng rơi vào trạng thái điên cuồng, Ngao Già đã cố gắng hết sức để kiềm chế rồi chạy đến một hoang tinh nhỏ trên bản đồ thuộc tinh hệ này.

Vậy thì con thú nhỏ trước mắt hắn lúc này, rốt cuộc là đang ở trong trạng thái nào?

Suy nghĩ này cũng chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc, rồi lại lập tức bị cơn rối loạn lưỡng cực bao trùm. Ánh sáng tỉnh táo trong đôi con ngươi vàng kim của Ngao Già dần tắt, ý thức cũng dần trở nên hỗn loạn. Hắn biết bản thân lại sắp hoàn toàn mất kiểm soát.

Lúc này mà con thú nhỏ lại tiếp tục ở bên cạnh hắn, sẽ vô cùng nguy hiểm!

Vì thế Ngao Già liền giơ bàn tay lên, đặt xuống đầu con báo tuyết lông xù.

Cảm giác mềm mại ấm áp và mượt mà của lớp lông kia, khiến cho bàn tay to lớn đang run lên nhẹ nhẹ vì gắng sức chống lại cơn rối loạn cũng tạm thời bình tĩnh lại. Ngao Già xoa nhẹ một vòng trên đầu con báo nhỏ, sau đó theo chuyển động của đầu báo mà tay hắn lướt xuống sau gáy báo tuyết, kiên quyết túm lấy lớp da lông ở sau cổ nó rồi dốc sức ném báo con ra xa.

Báo tuyết thuộc họ mèo trong giới thú nhân, thân thể dẻo dai vượt trội.

Với lực ném và độ cao thế này... chắc là sẽ không bị thương đâu đúng không?

Ngay khoảnh khắc trước khi cơn rối loạn bùng nổ lần nữa thì trong đầu hắc long chỉ thoáng hiện lên ý nghĩ này, sau đó hắn hoàn toàn mất đi khả năng tự kiểm soát mà lại hóa thành một con hắc long khổng lồ, vung cánh lao vυ"t lên không trung, tiếp tục xé rách lớp vảy rồng, cố gắng kiềm chế du͙© vọиɠ muốn phun lửa tàn phá mọi thứ xung quanh.