Chương 18: Đến mỏ nguyên thạch (4)

Khi đám nguyên thạch này được đặt lên bàn, đôi mắt của Vinh báo con cũng lập tức sáng rực lên. Mấy viên đá này đều là đá tạp sắc, gần như viên nào cũng bị pha trộn ba loại màu sắc, có viên thậm chí còn có nhiều màu hơn nữa. Nhưng bất kể có hỗn tạp bao nhiêu màu thì chất đá lại vô cùng tốt, nếu có ý tưởng đủ hay và tư duy thú vị thì biết đâu có thể tạo ra những tác phẩm điêu khắc tinh xảo đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.

Lần này Vinh báo con không thể kìm nén được, lập tức duỗi móng vuốt ra khều lấy một viên đá.

Chậc chậc, viên này là đá tạp sắc giữa màu đen, đỏ và điểm xuyết ánh vàng, lập tức gợi lên trong đầu Vinh Minh Thời một ý tưởng rõ ràng. Cậu kích động rút ngay viên đá đó ra từ giữa một đám.

Khi thấy báo con khều viên đá, Aboul lập tức nín thở. Đã thử qua nhiều loại như vậy rồi, chẳng lẽ viên này chính là loại nguyên thạch phù hợp do báo con tự mình chọn được? Nhưng nghĩ lại cũng có hơi chùn lòng. Quả nhiên... Chính là nguyên thạch cấp thấp sao.

Trước nay Aboul cũng chưa từng thấy qua thú nhân nào lại khó tìm được nguyên thạch năng lượng phù hợp với mình như vậy, thông thường thì thú nhân chỉ cần tìm được nguyên thạch có màu sắc chủ đạo tương hợp là được. Ví dụ như là trưởng quan của bọn họ, chỉ cần nguyên thạch có tỷ lệ màu đen chiếm ưu thế là đã có thể sử dụng, sau đó chỉ cần dựa vào sức mạnh cá nhân và tình trạng phát bệnh của chứng rối loạn lưỡng cực mà chọn cấp độ phù hợp là xong.

Thế nhưng ngay sau đó, y sĩ lại đột nhiên nói: “Viên đá này cũng không phù hợp với báo con.”

Máy quét mini cũng không có phản ứng gì cả.

Ngao Già nhìn báo con màu trắng đang khều viên đá rồi chạy về phía mình, trong đôi mắt như sao kia ngập tràn niềm vui, trông chẳng khác gì dáng vẻ lúc đó khi hắn biến thân thành hắc long lại nhìn thấy cậu ôm một quả trứng chim trong tổ chim.

Viên đá bị báo con đẩy đến trước mặt hắn, Ngao Già liền đưa tay nhặt lên, cảm giác trong tay ấm áp mịn màng, kích cỡ gần bằng bàn tay hắn. Màu đen là chủ đạo, nếu không phải có thêm chút đỏ và sắc vàng xen lẫn thì có lẽ nó đã đủ điều kiện để trở thành nguyên thạch năng lượng cấp cao.

Vinh Minh Thời càng nhìn viên đá càng thấy thích, trong đầu cậu đã sớm nghĩ xong là sẽ khắc cái gì, hoàn toàn chẳng để tâm đến chuyện vẫn chưa tìm được nguyên thạch năng lượng phù hợp với mình.

Báo con duỗi móng vuốt đặt lên cánh tay Ngao Già, lại dùng cái móng kia vỗ vỗ viên đá trong tay hắn.

Ngao Già đưa tay xoa đầu cậu: “Được rồi, cái này cho em đấy.”

Vinh Minh Thời toét miệng, để lộ ra răng nhỏ mà nở một nụ cười vui vẻ rạng rỡ nhìn Ngao Già.

Ngao Già khẽ nhếch khóe miệng, ôm lấy báo con sau đó ra hiệu cho Aboul tiếp tục.