Vinh Minh Thời ngẩng đầu lên, đôi mắt báo đầy nghi hoặc nhìn hắn, tiếp theo mới phản ứng lại là vừa rồi mình chưa rửa tai, liền nghiêng đầu, duỗi cái chân có dính nước lên xoa tai.
Khi toàn thân đều ướt sạch rồi báo con lại nhìn sang cái bục cao bên cạnh bồn tắm, cậu từ trong nước nhảy vọt lên đó rồi đứng vững, trước là lắc lắc móng, sau lại lắc mạnh cả người để rũ bớt nước. Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Già.
“Muốn tôi giúp em không?” Ngao Già hỏi.
Báo con gật đầu.
Ngao Già đưa tay lấy sữa tắm, đổ ra tay rồi bắt đầu xoa lên người cậu.
Vinh Minh Thời phối hợp ngẩng đầu, giơ chân nhỏ lên cho hắn tắm, đến khi toàn thân đều bị xoa đầy lớp bọt trắng xóa.
Ngao Già xoa nắn xong lại thay nước trong bồn tắm đi, cả người dính bọt của báo con lập tức "bùm" một tiếng nhảy xuống, ở trong nước rửa sạch lớp bọt rồi lại nhảy lên mép bồn.
Ngao Già lấy khăn tắm quấn lấy cậu, đặt lên bồn rửa tay sau đó bật hệ thống sấy khô thông minh trong phòng tắm.
Cảm giác ấm áp khiến báo con thoải mái ngáp một cái, đợi đến khi toàn thân đều khô ráo thì một con báo tuyết sạch sẽ từ trong khăn chui ra, tinh thần phấn chấn.
Sau đó báo con phấn chấn bước ra khỏi phòng tắm, đi đến phòng ngoài thì thấy trên bàn không biết từ lúc nào đã dọn sẵn đồ ăn.
Vinh báo con nuốt nước miếng, cố nhịn lại liếc nhìn một cái, rồi nhảy lên ghế ngồi xổm ở đó chờ.
Hắc long kia còn đang trong phòng tắm chưa ra, xuất phát từ phép lịch sự nên cậu đương nhiên không thể tùy tiện đυ.ng đến đồ của người ta khi chủ nhân còn chưa có mặt.
Tuy cậu đã ăn một túi dinh dưỡng tề làm bữa sáng rồi, nhưng hương vị của dinh dưỡng tề sao có thể so với mùi thơm đang lan tỏa trên bàn này được?
Vinh báo con cảm thấy túi dinh dưỡng tề kia đã sớm tiêu hóa sạch, bây giờ cậu đang rất đói.
Cho nên khi hắc long Ngao Già tắm rửa xong, mặc vào bộ chế phục màu đen bước ra rồi liền đối diện với ánh mắt chờ đợi của báo con.
“Đói rồi à? Ăn trước đi.” Ngao Già vừa khóa lại chiếc băng tay mới bên cánh tay trái, vừa hỏi.
Vinh Minh Thời lắc đầu.
Đúng lúc này cửa phòng lại bị gõ vang, giọng y sư từ bên ngoài truyền vào: “Trưởng quan, cơm của báo con được mang tới rồi đây.”
Ngao Già mở cửa thì y sư bưng một cái mâm đi vào, đặt lên bàn rồi đẩy nhẹ về phía trước mặt báo con đang ngồi xổm trên ghế.
Vinh báo con sững người khi nhìn thấy đồ ăn trên chiếc mâm kim loại kia, lại là dinh dưỡng tề.
Cậu thật sự ám ảnh với cái hương vị đó.
Y sư nói: “Trưởng quan, thể chất của báo con không tốt, chỗ dinh dưỡng tề này là đã được điều chế theo nhu cầu cơ thể của cậu ấy, mong ngài nhất định phải để cậu ấy ăn hết. Trên phi hành khí hiện tại không có đồ ăn nào phù hợp với ấu thú, chỉ có thể để cậu ấy ăn tạm như vậy. Còn nữa, đồ ăn trên bàn là được điều chỉnh theo thể chất của ngài, báo con có thể sẽ không chịu nổi tác động mạnh, ngài cũng đừng cho cậu ấy ăn đồ ăn của ngài.”
Ngao Già gật đầu, y sư mỉm cười với báo con rồi rời đi.
Ngao Già bước đến, cũng đẩy chiếc mâm về phía báo con.
Vinh Minh Thời há miệng, trừng mắt nhìn phần cơm dinh dưỡng trước mặt, chẳng lẽ cậu lại phải ăn cái thứ giống bùn đó thêm lần nữa?
Khoan đã... trứng đâu rồi? Cậu vẫn còn quả trứng chim đã được nướng chín! Trứng chim đó cậu từng ăn rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Lúc lên phi hành khí người này có giữ giúp cho cậu mà, mới nãy cậu để nó ở đâu?
Nếu không được ăn đồ của hắn, thì ít nhất cũng cho cậu ăn quả trứng đó chứ, trứng chim vừa thơm vừa mềm, chắc chắn ngon hơn đống dinh dưỡng tề này nhiều.
Nghĩ thế Vinh Minh Thời liền giơ chân nhỏ vỗ vỗ mặt bàn thu hút sự chú ý của Ngao Già, sau đó bắt đầu vẽ vòng tròn, ra hiệu chỉ vào quả trứng chim chín kia.
Ngao Già nhướng mày: “Cái gì?”
Vinh báo con sốt ruột kêu lên: “Tức ngao!”
Trứng chim!
Vì quá sốt ruột nên cậu bật ra tiếng kêu, âm thanh vừa thốt ra khiến chính Vinh Minh Thời cũng ngẩn người.
Cậu là báo mà, sao tiếng kêu lại giống hệt như một con gà con vậy?!