Callan lập tức thực hiện mệnh lệnh của trưởng quan, bước nhanh về phía phòng điều khiển. Y sư ở phía sau nhìn thấy trưởng quan chuẩn bị rời đi, không thể không lên tiếng nhắc nhở: “Trưởng quan, ngài tốt nhất nên nghỉ ngơi một chút trước.”
Còn một câu hắn không dám nói ra miệng, là trưởng quan, ngài vẫn chưa thay quần áo! Không lẽ ngài định cứ mặc bộ đồ rách tả tơi này mãi sao?
Nhưng khi nhìn bóng lưng thẳng tắp của trưởng quan rời đi một cách dứt khoát, y sư lại thấy kỳ lạ. Với bộ quân phục rách be bét đó, mà không hiểu sao trên người trưởng quan vẫn toát ra phong thái như thể đang mặc lễ phục hoàng gia.
Thế là, báo con vẫn bị bế đi.
Vinh Minh Thời hơi động đậy, lần này không được đặt xuống nữa mà ngược lại còn bị bàn tay to của Ngao Già vuốt ve lưng và đầu. Khi bàn tay ấy dừng lại trên đỉnh đầu và sống lưng, hắn còn cố ý dùng chút lực, vuốt qua một vòng rồi nắm lấy chân sau của cậu bóp nhẹ một cái, khiến Vinh báo con không hiểu sao lại cảm thấy được an ủi.
Thôi thì bị bế cũng được, dù sao được nâng ở độ cao này, tầm mắt cũng rộng rãi hơn hẳn so với lúc chỉ toàn nhìn thấy giày và ống chân của người ta. Vinh Minh Thời ngoan ngoãn nằm trong ngực hắn, ánh mắt nhìn quanh khắp nơi rồi lại vươn móng vuốt ra nghịch nghịch cái đuôi lông xù đang đung đưa phía dưới.
Vinh báo con bị Ngao Già bế thẳng về căn phòng lúc trước, sau đó lại bị mang vào phòng tắm. Khi Ngao Già mở cửa phòng tắm, đập vào mắt họ là bức tường kính phản chiếu toàn thân. Một người một báo lập tức cùng nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong gương.
Một người đàn ông cao lớn mặc quân phục rách nát loang lổ máu, cùng một con báo tuyết nhỏ xíu mặt mũi lấm lem xám xịt.
Vinh báo con không muốn lên tiếng, mà cũng không thể nói được lời nào.
Hắc long Ngao Già vẫn bình thản ôm báo con bước vào, đặt cậu xuống trước bồn rửa tay rồi giơ tay cởi chiếc áo bị móng rồng của chính hắn cào rách nát ra.
Vinh Minh Thời cúi đầu nhìn hai cái chân nhỏ đen sì của mình, đưa chân ấn nút mở vòi nước sau đó cụp đuôi lại rồi ngồi xổm xuống, chăm chú rửa sạch hai chân. Cậu thậm chí còn rất chủ động ấn thêm nút xà phòng ở bên cạnh, xoa đều tạo thành một lớp bọt trắng xám trên hai móng vuốt rắn chắc.
Thấy màu bọt quá đυ.c thì im lặng xả sạch, lấy lại xà phòng thêm lần nữa rồi kiên nhẫn chà sạch đến khi khôi phục màu sắc ban đầu của bộ móng, tiện thể còn dùng móng khẩy khẩy mấy chiếc gai ngược nhọn giữa móng sau ra ngoài rửa sạch luôn.
Ngao Già nhìn cảnh báo con cúi đầu ngoan ngoãn rửa móng này, hơi nhướng mày.
Nghĩ rửa sạch móng là xong chuyện sao?
Hắn duỗi tay bế báo con vẫn còn đang mải mê xoa móng lên, khiến cho Vinh Minh Thời giật mình. Cậu lập tức ngẩng đầu lên rồi lại thoáng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương, thân trên của Ngao Già trần trụi với đầy vết thương, dù đã được y sư sơ cứu nhưng những chỗ vảy rồng bị xé rách vẫn còn rớm máu.
Ngao Già ôm cậu đi đến cạnh bồn tắm, đặt cậu vào trong đó rồi bắt đầu mở nước.
Vinh Minh Thời đứng lên, cong cái đuôi lại bám vào mép bồn tắm nhìn về phía Ngao Già.
Tuy trên người hắn có vết thương nhưng vóc dáng thật sự rất đẹp, cơ bắp rõ ràng nhưng không quá mức, mỗi chỗ đều toát lên sức mạnh. Dù mấy vết thương vẫn còn rớm máu, cũng không hề làm giảm đi khí thế cường thế của hắn.
Ngao Già thấy báo con đứng lên, tưởng cậu sợ nước nên cũng không ép cậu phải ngâm mình ngay. Hắn chỉ đứng chờ đến khi mực nước vừa đủ ngập đến dưới chân sau của cậu thì tắt vòi, đang nghĩ nên bắt đầu giúp cậu tắm rửa thế nào thì không ngờ báo con lại tự động rụt người xuống, ngâm mình vào trong nước.
Ngâm trong làn nước ấm, Vinh Minh Thời duỗi hai chân trước lên xoa mặt. Bộ lông ướt sũng dính sát vào da, cậu vẩy vẩy nước đọng trên chân rồi lại tiếp tục rửa mặt. Cái đuôi dưới nước nhẹ nhàng quẫy quẫy, giúp lớp lông được gột rửa đều.
Ngao Già trầm mặc nhìn cậu một lúc rồi đột nhiên vươn tay, bóp nhẹ hai cái tai tròn nhỏ của báo con.
"...?"