Chương 10: Đừng sợ, tôi có quặng mỏ (2)

Ngao Già cứ thế ôm báo con trở lại phi hành khí, trực tiếp đưa vào phòng của mình rồi ra lệnh bảo cảnh vệ trưởng Callan gọi y sư lên.

Báo con toàn thân xám xịt ngồi xổm trên bàn trắng trong phòng Ngao Già, quan sát xung quanh.

Phi hành khí này rõ ràng lớn hơn rất nhiều, cũng tốt hơn rất nhiều so với cái trước đây người máy quản gia từng đưa cậu đi.

Y sư bước vào, vừa nhìn thấy báo con đang ngồi xổm ở đó liền sững người trong chốc lát. Khi cảnh vệ Callan gọi hắn đến chỉ nói trưởng quan mang về một con báo con chưa thành niên, nhưng nhìn qua một cái liền nhận ra con này có vẻ không giống như lời Callan nói.

Ngao Già liếc mắt nhìn y sư, y sư lập tức bước lên trước: “Trưởng quan.”

“Xem thử cậu ấy bị làm sao vậy?” Ngao Già nghiêng người tránh ra.

“Rõ, trưởng quan.” Y sư bước tới, cẩn thận quan sát báo con.

Xem được một lúc, y sư quay đầu nói với Ngao Già: “Trưởng quan, tình trạng của báo con này có chút đặc biệt, tôi cần đưa cậu ta đi làm vài hạng mục kiểm tra.”

Ngao Già gật đầu, đưa tay nhấc báo con đang ngồi trên bàn lên.

“...”

Người này ôm thuận tay thật đấy? Ở nhà cậu, đến cả người máy quản gia cũng chưa từng ôm cậu thế này lần nào, chỉ toàn đặt cậu vào cái giỏ chuyên dụng rồi xách đi.

Vinh báo con khẽ giãy một chút để tỏ rõ từ chối.

Cậu đâu phải là không có chân, cứ bị bế như vậy thì rất kỳ cục.

Ngao Già cúi đầu nhìn cậu, báo con trong tay cũng ngẩng đầu nhìn lại hắn, sau đó tiếp tục giãy giụa.

Thế là Ngao Già ngồi xổm xuống, đặt cậu xuống đất.

Vinh Minh Thời thoải mái hơn rồi, cậu ngẩng đầu nhìn y sư đang có vẻ mặt quái lạ cùng với hơi giật giật khóe miệng, sau đó giơ chân nhỏ đi theo phía sau.

Ngao Già đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đi theo sau cái đuôi lông xù đang ve vẩy của báo con.

Vậy là một người, một y sư, một báo con xếp thành hàng, đi dọc hành lang trong ánh mắt khó hiểu của các cảnh vệ trên phi hành khí, tiến vào phòng kiểm tra.

Trưởng quan đại nhân, ừm... ngài vẫn chưa thay bộ quần áo rách tươm đó ra đâu.

Vào phòng kiểm tra xong, y sư bắt đầu tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng cho báo con. Khi các chỉ số lần lượt hiện ra, giữa hai hàng lông mày của hắn cũng dần nhíu chặt lại.

Biểu cảm ấy khiến Ngao Già đứng chờ bên cạnh khẽ nheo mắt: “Sao rồi?”

Y sư thận trọng đáp: “Trưởng quan, báo con này không phải là ấu thú chưa thành niên, mà đang ở trạng thái ấu thể do chứng rối loạn lưỡng cực gây ra. Căn cứ theo các số liệu, cậu ta mới vừa trưởng thành không lâu.”

Ngao Già quay đầu nhìn về phía báo con đang ngồi xổm một chỗ.

Một biểu hiện thường thấy ở thú nhân mắc chứng rối loạn lưỡng cực là bị tổn thương tinh thần nặng, khiến họ rơi vào trạng thái ấu thể. Trong trạng thái này ánh mắt họ thường tràn đầy hoảng loạn, mất kiểm soát hoặc tĩnh lặng tuyệt vọng, gần như là sợ hãi đối với mọi thứ. Nhưng ánh mắt của báo con này lại rất khác, đôi mắt báo trong suốt ấy đầy sức sống, thuần khiết và sáng rõ, hoàn toàn không giống với thú nhân đang trong cơn rối loạn lưỡng cực.

Y sư nói tiếp: “Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này thì hiện tại tôi cũng chưa xác định được, cần phải tiến hành các kiểm tra khác kỹ lưỡng hơn.”

Ngao Già nói: “Đi lấy vài viên nguồn năng lượng thạch tới đây.”

Nếu thật sự là chứng rối loạn lưỡng cực, vậy nguồn năng lượng thạch chắc chắn sẽ có tác dụng. Trước tiên phải tìm ra loại phù hợp với báo con này, rồi đưa cậu ấy đến gặp điêu khắc sư.

Y sư gật đầu, nhanh chóng mang đến các loại năng lượng thạch dự phòng đủ màu và đủ cấp bậc.

Vinh Minh Thời cũng không mong chờ gì vào kết quả kiểm tra. Ngay cả cha ruột là một công tước còn có thể vứt bỏ cậu, đến cả cái tên cũng chẳng thèm đặt cho thì bệnh tật trên người cậu này chắc cũng chẳng có cách nào chữa được.

Cậu vốn chẳng hiểu gì về mấy thứ gọi là nguồn năng lượng thạch, người máy quản gia cũng chưa từng dạy cậu điều đó.

Nhưng khi thấy người của Ngao Già bày ra một loạt các viên đá đủ màu sắc trước mặt mình, Vinh báo con vẫn thấy cảm động. Chỉ là gặp gỡ tình cờ thôi, vậy mà người này lại sẵn sàng quan tâm đến cậu vô điều kiện như vậy.

Việc thử xem loại nguồn năng lượng thạch nào phù hợp với trạng thái của thú nhân hiện tại có công cụ chuyên dụng, chỉ cần quét qua một lượt là xong. Nhưng kết quả lại khiến ai nấy đều ngạc nhiên, toàn bộ những viên năng lượng thạch bày ra trước mặt báo con đều không phù hợp.

“Lấy năng lượng thạch cấp cao tới.” Ngao Già nói.

Y sư gật đầu, lập tức tìm tất cả các loại năng lượng thạch cao cấp tới, sau đó tiếp tục bày các viên đá thuần sắc cấp cao ra trước mặt báo con.

Sau một lượt kiểm tra lần nữa, y sư tiếc nuối nói: “Trưởng quan, vẫn không có loại nào phù hợp.”

Ngao Già hơi nheo mắt, nhìn về phía báo con.

Vinh báo con bình tĩnh nhìn lại.

Bất ngờ là Ngao Già lại đưa tay nhấc bổng cậu lên, rồi bước ra khỏi phòng kiểm tra. Khi đi ngang qua Callan đang chờ ở ngoài cửa, hắn nói: “Đổi lộ trình, đến tinh cầu AUT-3.”

Trong phòng kiểm tra, khóe miệng y sư giật khẽ một chút. AUT-3 là tinh cầu tài sản riêng của trưởng quan, nơi đó có một mạch khoáng năng lượng thạch. Chẳng lẽ đại nhân định trực tiếp đưa báo con đến mạch khoáng để tìm loại nguồn năng lượng thạch phù hợp sao?