Sau lần truy lùng con mồi thứ mười bảy thất bại, Vinh Minh Thời ngồi chồm hổm trên một tảng đá nhìn con thỏ đã chạy ra xa, nhảy vào bụi cỏ rồi biến mất.
Hôm nay lại không có gì để ăn, cậu có thể sẽ phải chết đói, sau đó sẽ bị gió thổi thành một con báo khô ngay ở trên tảng đá này mất…
Sống lại sau cái chết thực sự là một điều may mắn, nhưng nếu tái sinh thành động vật thì sự may mắn đó đã giảm đi một nửa. Nếu lại là một con thú non cô đơn không có thú mẹ chăm sóc thì coi như là mất nốt một nửa còn lại.
Lúc này Vinh Minh Thời chỉ là một con báo tuyết nhỏ chỉ to bằng kích thước của một con mèo, cậu nằm trên tảng đá, ngửa cái đầu báo nhìn con chim tước bay về phía chân trời, kê móng vuốt dưới đầu, hơi lè lưỡi ra liếʍ liếʍ môi rồi lại để móng vuốt lên bụng mình, đói...
Nhưng săn mồi gì đó thì thực sự rất khó khăn đối với một con báo non đến việc đi đường còn chưa vững.
Sau lần thử thứ mười bảy, Vinh Minh Thời định từ bỏ cách săn mồi truy đuổi tiêu tốn sức lực như vậy.
Vinh Minh Thời thực sự không còn sức, cậu híp mắt nằm trên đá nghỉ ngơi. Trong lúc nghỉ ngơi dưỡng sức, cậu mơ màng nghĩ đợi lát vẫn là nên đi xem mấy cái bẫy đơn giản mình đã làm, hy vọng sẽ có thu hoạch.
Vinh Minh Thời từ từ di chuyển móng vuốt mềm nhũn, đi xuống khỏi tảng đá rồi chậm rì rì đi tới bên cạnh con suối nhỏ.
Làn nước trong veo phản chiếu hình ảnh của Vinh Minh Thời trong hình dạng một con báo con màu trắng, bất quá Vinh Minh Thời cũng không có thời gian để ngắm nhìn vẻ ngoài đáng yêu của mình. Lúc này cậu đang là một loài động vật hoang dã cực kỳ hiếm có, cũng cần được bảo hộ thì trước mắt cũng chỉ có thể dùng cách bổ sung là uống thật nhiều nước để tự an ủi, lấp đầy cái bụng trống rỗng.
Uống nước xong, Vinh Minh Thời vẫy vẫy cái chân lông xù đã ướt đẫm, lại xoa xoa lớp lông bị ướt trên mặt. Khi vừa quay người đi kiểm tra mấy cái bẫy bản thân đã vất vả chuẩn bị, chờ đợi để bắt được một, hai con mồi thì đột nhiên lại bị một tiếng nổ lớn làm cho giật mình. Vinh Minh Thời nhanh chóng chui vào trong bụi cỏ, một lúc sau mới dám ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng nổ.
Cách chỗ Vinh Minh Thời đang đứng không xa lại có một thứ gì đó đâm vào đỉnh núi, nơi đó lập tức bùng lên ngọn lửa rồi bốc khói nghi ngút, thỉnh thoảng còn phát ra một chút tiếng nổ mạnh.
Là tai nạn máy bay sao?
Vinh Minh Thời vừa mới nghĩ như vậy, thì đột nhiên lại có một con cự thú màu đen lao ra từ trong làn khói dày đặc.
“?”
Vinh Minh Thời ngẩn người, còn kinh ngạc hơn so với lúc nhìn thấy móng vuốt, hay là đυ.ng đến lỗ tai báo của bản thân mình.
Vinh Minh Thời mở to con mắt, giơ một chân lên đỡ cái đầu, nghi ngờ không biết có phải mình đói đến mức hoa mắt rồi hay không? Nếu không thì tại sao cậu lại nhìn thấy một con hắc long bay lượn trên bầu trời thế này?
Con hắc long kia vỗ cái cánh khổng lồ bay về phía bầu trời cao rồi dừng lại ở trên không trung, móng vuốt sắc nhọn bắt đầu cạy vảy trên người bản thân, đồng thời cũng phát ra tiếng rầm rì cùng tiếng gầm nhẹ. Mấy cái vảy đen như đá trộn lẫn máu tươi rơi từ trên cao xuống, cái đuôi mạnh mẽ vung lên, tạo ra tiếng gió vù vù.
Vảy đen bị móng rồng ném xuống rồi rơi trên mặt đất, báo con xui xẻo phản ứng không kịp đã bị một mảnh vảy rồng rơi trúng cái đuôi. Vinh Minh Thời đau đớn hít một hơi, tự ôm lấy cái đuôi của bản thân mà nước mắt lưng tròng.
Điều này càng làm cho Vinh Minh Thời chắc chắn một điều, rằng cậu thực sự đã nhìn thấy một con hắc long đang phát điên giữa bầu trời.
Sau khi hắc long tự giằng xé một lúc lại bỗng nhiên khó chịu kêu lên một tiếng, sau đó quay đầu về phía sườn núi mà phun ra một ngọn lửa, nhiệt độ cực nóng lập tức thiêu rụi cây cối trên sườn núi thành tro, ngay cả tảng đá cũng có dấu hiệu sắp tan chảy, ngọn lửa nhanh chóng lan rộng ra.
Sau khi phun ra lửa, hắc long ngưng lại một chút rồi lại bắt đầu tàn nhẫn cạy vảy trên cơ thể mình.
Mãi đến khi kiệt sức rồi móng rồng mới rũ xuống, cơ thể hắc long mất kiểm soát mà cuộn lại, rơi thằng từ trên không trung xuống mặt đất.
Khi cơ thể to lớn của hắc long dần rơi xuống, Vinh Minh Thời lại đang ngẩng đầu nhìn hắc long. Lúc này cậu mới ý thức được tình hình không được ổn lắm, hình như con hắc long này đang rơi về phía cậu.
Báo con dùng toàn bộ sức lực chạy ra khỏi bụi cỏ, nhanh chóng chạy về một hướng khác. Cái bóng của hắc long che khuất ánh mặt trời, như là đang treo ngay trên đỉnh đầu cậu.
Sau đó cái bóng kia lại đột nhiên thu nhỏ, cùng lúc đó thì phía sau Vinh Minh Thời vang lên một tiếng như có thứ gì đó rơi xuống đất.
Tiếng rơi không lớn, thậm chí còn vì Vinh Minh Thời đã chạy ra xa được một đoạn nên còn có vẻ rất nhẹ, hoàn toàn không giống với tiếng nổ được tạo ra do một con cự thú rơi xuống mặt đất như trong tưởng tượng của cậu.