Chương 5: Ghen ghét

Sáng hôm sau, sau đại điển phong Hậu long trọng, theo lệ thường, các phi tần trong hậu cung đều đến Trường Nhạc Cung để thỉnh an Hoàng hậu.

Trường Nhạc Cung là nơi phượng nghi ngự trị, từ cột trụ chạm rồng đến màn gấm thêu kim tuyến, mọi thứ đều toát lên vẻ uy nghi lộng lẫy. Những viên gạch lát nền khảm ngọc lưu ly, mỗi bước đi đều phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Những bức bình phong vẽ cảnh non nước hữu tình, rèm trân châu buông xuống tựa như màn sương mỏng bao phủ lấy cung điện, đẹp tựa chốn bồng lai. Nhưng giữa khung cảnh xa hoa ấy, Tử Du lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Y chưa từng muốn tiến cung, nhưng y biết rõ, đây là con đường mà bản thân không thể lựa chọn.

Trước khi được gả vào cung, phụ thân đã từng gọi y đến thư phòng, chậm rãi nói:

"Khuynh Mặc, con biết vì sao bệ hạ chọn con không?"

Tử Du ngước mắt nhìn phụ thân, lòng đã sớm rõ đáp án. Phụ thân khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự mỏi mệt của người từng trải qua bao cơn sóng gió:

"Hoàng đế cần con để cân bằng thế lực trong triều. Thẩm gia quá lớn mạnh, nếu không quy phục, sớm muộn cũng bị loại trừ. Nhưng nếu con vào cung, Thẩm gia sẽ được bảo toàn, hai đệ đệ và muội muội của con có thể sống an ổn."

Tử Du im lặng hồi lâu, sau đó hỏi:

"Vậy... khi triều cục ổn định, con sẽ thế nào?"

Thẩm lão gia nhìn y thật sâu, ánh mắt chứa đựng nỗi niềm khó tả. Cuối cùng, ông chậm rãi nói:

"Bệ hạ đã hứa, đến lúc đó sẽ cho con giả chết thoát thân."

Tử Du siết chặt bàn tay giấu trong tay áo, hít sâu một hơi. Được, nếu đây là cái giá để bảo vệ gia tộc, y chấp nhận. Y vốn không thích tranh đấu hậu cung, nhưng nếu đã bước vào nơi này, y sẽ không để bản thân trở thành một quân cờ vô dụng.

Chỉ là... ánh mắt của phụ thân khi đó quá mức thâm trầm. Dường như ẩn giấu một bí mật mà y chưa thể chạm tới.

---

Trời vừa hửng sáng, Trường Nhạc Cung đã tấp nập cung nhân lui tới, từng lớp rèm lụa nhẹ bay theo làn gió xuân thoảng qua. Các cung nữ dâng trà, bày biện điểm tâm, sẵn sàng tiếp đón những nữ nhân nắm giữ vận mệnh của hậu cung.

Thẩm Khuynh Mặc khoác lên mình triều phục Hoàng hậu, ngồi ngay ngắn trên phượng tọa. Mũ phượng cài trâm lưu ly, chuỗi ngọc trai rũ xuống hai bên, tà áo thêu kim long tinh xảo, tôn lên vẻ cao quý vô song.

Chẳng bao lâu sau, một đoàn phi tần nối tiếp nhau tiến vào.

"Thần thϊếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Chúc nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

Giọng nói của Dung Phi, người đứng đầu tứ phi, uyển chuyển mà mang theo uy nghi vốn có của nữ nhân xuất thân quyền quý. Nàng cúi người, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không che giấu sự dò xét.

Theo sau là Tĩnh Phi, dáng vẻ điềm đạm, khuôn mặt thanh tú không vướng bụi trần, tựa như mọi tranh đấu hậu cung chẳng liên quan đến nàng.

Hoa Phi, người có xuất thân thấp kém nhất, tuy khoác lên y phục lụa là nhưng vẫn có vẻ dè dặt khi đứng cạnh những phi tần khác. Thế nhưng, ánh mắt nàng ẩn chứa sự toan tính khó lường.

Cuối cùng là Tuệ Phi, nữ nhân xuất thân nhà võ, đôi mắt sáng ngời, động tác hành lễ dứt khoát, không chút rườm rà.

Bên dưới bốn vị phi là các tần, quý nhân, mỹ nhân và lương nhân, theo thứ bậc mà quỳ lạy. Dù địa vị thấp hơn, nhưng ánh mắt của họ đều lặng lẽ quan sát tân Hoàng hậu, kẻ vừa giáng xuống như sấm sét giữa trời quang, chiếm trọn sự sủng ái mà họ chưa từng có được.

Tử Du khẽ nâng tay:

"Chư vị muội muội không cần đa lễ, mời ngồi."

Các phi tần lần lượt ngồi xuống. Một bầu không khí căng thẳng ngấm ngầm lan tỏa trong đại điện.

Dung Phi nhấp một ngụm trà, khẽ cười:

"Hoàng hậu nương nương thật có phúc phận. Từ trước đến nay, bệ hạ chưa từng để mắt đến nữ nhân nào, vậy mà nay lại lập một nam nhân làm Hoàng hậu, quả thực hiếm thấy."

Hoa Phi che miệng cười khẽ, nhẹ giọng tiếp lời:

"Hậu cung ba nghìn giai lệ, ai nấy đều chờ mong được bệ hạ sủng hạnh. Nhưng nay Hoàng hậu nương nương ở trên cao, chúng thϊếp thân chỉ mong được ban chút ánh sáng."

Tử Du cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm, đáp lại bằng giọng điềm tĩnh:

"Bổn cung chỉ làm tròn bổn phận. Chư vị muội muội cũng đừng quá khiêm nhường."

Tuệ Phi cười nhạt, nhìn thẳng vào Tử Du:

"Chẳng hay... Hoàng hậu nương nương đã có được long ân chưa?"

Những phi tần khác lập tức yên lặng, ánh mắt lóe lên tia hứng thú.

Tử Du bình tĩnh đặt chén trà xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không chút dao động:

"Hoàng thượng bận rộn quốc sự, chuyện tư tình hậu cung không phải điều ngài ưu tiên."

Câu trả lời không quá trực tiếp, nhưng cũng đủ khiến các phi tần âm thầm suy tính.

Sau khi thỉnh an kết thúc, các phi tần lần lượt rời đi. Khi đến cửa, Dung Phi chợt quay đầu, dịu dàng nói với Hoa Phi:

"Muội muội, chi bằng cùng bản cung đến Thúy Hoa Viên uống trà?"

Hoa Phi thoáng dừng bước, khóe môi cong lên một nụ cười bí ẩn:

"Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh."

Trường Nhạc Cung dần trở nên yên tĩnh, nhưng trong bóng tối, sóng gió hậu cung đã dần dâng lên.

Tử Du hạ mắt, khẽ siết chặt tay áo, lòng lạnh lẽo vô cùng.

Y không thích trò đấu đá này, nhưng nếu đã bước vào, y nhất định không để mình trở thành con rối.