Từ cổng chính Thẩm phủ, loan giá chậm rãi xuất hành.
Dẫn đầu đoàn nghênh thân là Kim Ngô Vệ, giáp bạc tỏa sáng dưới ánh dương, đao kiếm sắc lạnh, từng bước chân đều nghiêm cẩn như băng. Theo sau là đội nhạc công, tấu khúc "Phượng Hoàng Triều Vũ", tiếng tiêu trầm bổng, tiếng trống uy nghiêm, hòa quyện thành khúc nhạc long trọng mà trang nghiêm.
Chính giữa đoàn rước, loan giá 18 người nâng sơn son thếp vàng, chạm rồng khắc phượng, bốn góc treo tua rua ngọc ngà, khung kiệu bằng gỗ đàn hương khảm ngọc lưu ly. Hỉ sa khẽ rủ, thấp thoáng ánh nguyệt chiếu qua, tựa như muốn che phủ một đoạn tiên cảnh không thực.
Hai bên đường, bách tính đứng xem chật như nêm, kẻ xì xào bàn tán, kẻ tò mò ngước nhìn:
"Thẩm gia công tử, nghe đồn dung như ngọc, tài hoa vô song, nay lại trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ. Ài, đáng tiếc, đáng tiếc."
"Nam tử phong Hậu, đây quả thực là lần đầu trong sử sách!"
“Y chung quy chỉ là nam tử, sao có thể đảm nhận trọng trách mẫu nghi thiên hạ?"
"Cũng chỉ là một kẻ được sủng ái mà thôi, nếu ngày sau thất sủng, chỉ e vinh hoa hôm nay sẽ hóa tro bụi."
Lời đồn đãi lặng lẽ lan đi, nhưng không ai dám vượt quá khuôn phép. Uy nghi thiên tử đã thấm sâu vào xương tủy bách tính, không một ai dám bất kính.
Dưới ánh mắt trăm ngàn người, loan giá vẫn chầm chậm tiến về hoàng thành, vững vàng như số mệnh đã định sẵn.
Cửa Vĩnh Môn của hoàng thành mở rộng, Thần Vệ Quân đứng dàn thành hai hàng dài, cung kính quỳ gối nghênh đón. Đoàn rước dâu đi qua Cầu Thừa Hoa, vào đến Đại Minh Môn, xuyên qua bảy mươi hai bậc thềm đá bạch ngọc, mỗi bước đều mang theo uy nghi trấn quốc.
Bên trong hoàng thành, điện Thừa Thiên nguy nga lộng lẫy, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng, lộng lẫy như dát kim quang. Long kỳ phần phật tung bay, trăm quan văn võ xếp hàng nghiêm chỉnh, cung nhân quỳ gối hai bên, toàn cảnh uy nghiêm không gì sánh kịp.
Hoàng đế Lý Viễn khoác long bào huyền sắc, đứng uy nghiêm trên bậc thềm cao nhất, ánh mắt thâm trầm khó dò. Khi thái giám cất cao giọng tuyên chỉ, toàn bộ đại điện lập tức tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết…"
Mỗi một chữ rơi xuống, tựa như tạc vào thiên địa, khắc sâu vào lòng người.
"Xét thấy Thẩm Khuynh Mặc, tự Tử Du, Hộ bộ thượng thư chi trưởng tử, tư dung xuất chúng, tài hoa trác tuyệt, đức hạnh đoan chính, có thể phù trợ trẫm trị quốc an bang. Nay phong làm Trung cung Hoàng hậu, chưởng quản lục cung, phong hiệu Tĩnh An Hoàng Hậu, vĩnh truyền sách sử, muôn đời bất hủ."
Tiếng nhạc hùng hồn nổi lên, từng tiếng trống đồng, chuông lớn hòa quyện thành âm thanh cửu thiên giáng hạ. Quần thần quỳ rạp, đồng thanh hô vang:
"Hoàng hậu thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!"
Từ bên ngoài cửa điện, một thân ảnh chậm rãi bước vào.
Thẩm Khuynh Mặc vận phượng bào huyết sắc, thêu cửu thiên phượng vũ, vạt áo dài quét đất, mỗi bước chân nhẹ tựa mây bay. Kim quan trên đầu cài phượng hoàng loan vũ, ngọc lưu tô rủ xuống, mỗi bước chân phát ra thanh âm lanh lảnh. Dung mạo y thanh nhã như tuyết, đôi mắt phượng dài khẽ cụp, da thịt tựa băng ngọc, tựa như tiên nhân giáng thế, làm người khác không dám nhìn thẳng.
Y quỳ xuống giữa đại điện, hai tay nâng lên trời, đón nhận chiếu thư.
Hoàng đế Lý Viễn bước xuống từ long ỷ, tay nâng phượng miện khảm ngọc lưu ly, đích thân đội lên đầu y, giọng nói trầm ổn mà lạnh lùng:
“Từ nay, khanh là mẫu nghi thiên hạ, giúp trẫm chưởng quản hậu cung, vạn dân kính ngưỡng.”
Khoảnh khắc ấy, Tử Du chậm rãi cúi đầu, thanh âm như gió thoảng nhưng lại mang theo trọng lượng ngàn cân:
"Thần thϊếp lĩnh chỉ. Tạ quân ân."
Hoàng đế đưa tay đỡ lấy y, ngón tay lạnh lẽo chạm vào mu bàn tay y, nhưng chỉ trong nháy mắt liền buông ra, tựa hồ chưa từng tồn tại chút ấm áp nào.
Ba ngàn cung nhân đồng loạt cúi đầu, thanh âm dậy trời:
“Hoàng hậu thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!”
Nhưng giữa khung cảnh huy hoàng ấy, lòng Thẩm Khuynh Mặc lại lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Từ nay về sau, y là Tĩnh Chiêu Hoàng Hậu, một người dưới, vạn người trên. Là mẫu nghi thiên hạ, chưởng quản hậu cung, là người cao quý bậc nhất thiên hạ.
Nhưng tòa cung điện lộng lẫy này, liệu có chỗ cho một tấm chân tình?
Lý Viễn vẫn đứng đó, bóng dáng đế vương tôn nghiêm mà xa cách.
Tử Du rũ mắt cúi đầu, che giấu sự cô đơn vô tận trong đáy mắt - một khi đã bước vào cánh cửa son này, mọi vui buồn hỉ nộ, đều chẳng còn do y định đoạt nữa.