Xuân ba nguyệt, lê hoa như tuyết, cánh hoa phiêu diêu theo gió, rơi rải rác trên phiến đá xanh trước cổng Thẩm phủ - một trong những thế gia vọng tộc quyền thế bậc nhất Đại Lý.
Thẩm Ninh - Hộ bộ thượng thư đương triều, chưởng quản tài chính quốc gia, nhất ngôn cửu đỉnh, quyền khuynh thiên hạ. Từ văn võ bá quan đến hoàng thân quốc thích, không ai dám xem nhẹ Thẩm gia.
Phủ đệ Thẩm gia, lầu các trùng điệp, mái ngói lưu ly xanh biếc, tường son cửa đỏ, cột trụ chạm rồng, hương trầm vấn vít. Kẻ hầu người hạ đông đúc, quy củ nghiêm cẩn, bày ra uy nghiêm bậc thế gia.
Nhưng thiên hạ lại chỉ biết đến một người - Thẩm Khuynh Mặc, tự Tử Du.
Tuyệt thế tài tử, phong hoa vô song.
Kinh thành truyền tụng: “Thẩm gia hữu Tử Du, dung mạo khuynh thành, tài hoa vô song, cầm kỳ thi họa, không gì không tinh.”
Mười tuổi, thông tường tứ thư ngũ kinh, đối đáp kinh tài.
Mười ba tuổi, thi đình một trận kinh động văn đàn.
Mười lăm tuổi, danh dương thiên hạ, văn chương trác tuyệt, bút hạ sinh hoa.
Nhưng nhất rung động lòng người vẫn là y dung mạo.
Tử Du tựa bạch ngọc nhân gian, thanh diễm mà lãnh đạm. Phượng nhãn thâm trầm như thu thủy, dáng người như ngọc trúc thanh tú. Mỗi một ánh mắt, một nụ cười đều mang nét phong hoa tuyệt đại, khiến lòng người rung động.
Một thân bạch y phiêu dật, cốt cách tao nhã, phong thái tự nhiên, cao quý mà lạnh lùng.
Người ái mộ y nhiều vô kể, nhưng y chưa từng động tâm, y chỉ nguyện một đời tiêu dao tự tại, vô cầu vô dục, không vướng lụy chốn hồng trần. Nhưng… y lại quên mất - y họ Thẩm.
Sinh ra trong Thẩm gia, y chưa từng có quyền lựa chọn vận mệnh của mình.
---
Hoàng hôn đỏ rực, ánh nắng đọng trên mái ngói lưu ly, sắc trời tựa như huyết sắc, đẹp đẽ mà lạnh lẽo. Sảnh lớn Thẩm phủ, hương trầm nghi ngút, không gian lặng như tờ. Bên ngoài, kiệu xa hoa ngừng lại, thái giám cẩm y tiến vào, giọng lanh lảnh vang vọng:
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết…”
Từng chữ từng lời, tựa hồ định đoạt số mệnh một đời:
“Hộ bộ thượng thư đích tử Thẩm Khuynh Mặc, tài mạo song toàn, phẩm hạnh đoan chính, nay sắc phong làm Hoàng hậu, chọn ngày lành nhập cung.
Khâm thử.”
Nhất đạo thánh chỉ, chặt đứt đường lui.
Tử Du quỳ trên nền gạch lạnh lẽo, ngón tay giấu trong tay áo đã siết đến trắng bệch, đôi mắt cụp xuống, tĩnh lặng như mặt hồ thu
Y có thể kháng chỉ chăng?
Không thể.
Bởi thánh ý đã ban, thiên uy bất khả vi phạm.
Bên cạnh, Thẩm Ninh tiến lên, sắc mặt không đổi, cúi đầu cung kính:
“Thần lĩnh chỉ, tạ Hoàng ân.”
Y có thể phản kháng chăng? Càng không thể.
Bởi y là nhi tử Thẩm gia. Khoảnh khắc ấy, y hiểu rõ - từ nay về sau, y không còn là Thẩm Khuynh Mặc tiêu dao tự tại, mà là Hoàng hậu Đại Lý.
Môi khẽ động, thanh âm nhẹ tựa gió thoảng, song từng chữ rơi xuống lại nặng tựa thiên cân:
“Thần… lĩnh chỉ, tạ Hoàng ân.”
Từ đây, hoàng cung thâm sâu, chính là nơi giam cầm một đời.
Ngoài cửa sổ, lê hoa vẫn rơi, trắng đến chói mắt.