Sau hai lần gặp gỡ, Thẩm Nhật Thiên nhận ra thế giới này thật ra rất nhỏ, biết đâu sau này lại chạm mặt nhau.
Nếu lần tới gặp lại mà cô vẫn không biết tên cô ấy, chỉ riêng việc đó thôi cũng khiến cô cảm thấy mình ở thế yếu.
"Liễu Sở Hà, Sở trong thanh tao, Hà trong sông dài."
"Liễu Sở Hà..."
Thẩm Nhật Thiên nhẹ nhàng lặp lại cái tên đó một lần.
Thì ra cô ấy tên là Liễu Sở Hà.
Gương mặt, giọng nói, và cả cái tên của cô ấy dường như không mấy tương xứng với con người cô.
Năm ngày như Liễu Sở Hà đã nói đã trôi qua, nhưng cô ấy vẫn không đến thu hồi căn hộ đúng hẹn.
Điều này khiến Thẩm Nhật Thiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy thấp thỏm không yên.
Cô luôn cảm thấy như có một quả bom hẹn giờ đang được cột chặt bên mình, không biết khi nào sẽ nổ tung.
Cảm giác này thật sự rất tệ.
Buổi tối, Thời Ngộ dẫn khách đến ăn cơm.
Khi bữa ăn được một nửa, Thời Ngộ ra khỏi phòng, rồi đến cửa đón một người vào.
Tối nay khách khá đông, lại có hai nhân viên phục vụ xin nghỉ, quản lý Thái cũng không đến làm.
Chỉ có một quản lý ca và vài nhân viên phục vụ đang bận rộn xoay sở.
Thẩm Nhật Thiên liền bảo nhân viên thu ngân ra hỗ trợ, còn mình thì ngồi ở quầy thu ngân để trông coi tiền bạc.
Quầy thu ngân là con đường duy nhất để đi vào các phòng ăn riêng, cho nên Thẩm Nhật Thiên vừa ngẩng đầu lên liền thấy Liễu Sở Hà.
Liễu Sở Hà lướt mắt nhìn cô một cái, rồi dời đi ngay.
Tim Thẩm Nhật Thiên không khỏi đập thót một nhịp.
Chẳng lẽ cô ấy đến để nói chuyện căn hộ với cô sao?
Liễu Sở Hà không vào phòng, mà đi đến chiếc ghế sofa gần cây đàn dương cầm rồi ngồi xuống.
Thời Ngộ đi đến gần: "Nhật Thiên, cho cô của con một phần cơm lá sen, sau đó một ly cà phê Ireland nhé."
Thời Ngộ nói xong liền vội vã vào phòng, không cho Thẩm Nhật Thiên cơ hội để nói chuyện.
Thẩm Nhật Thiên bất đắc dĩ, đành đến máy POS để gọi món.
Suy nghĩ một lát, cô lại tự mình đến bếp sau dặn dò đầu bếp làm trước món cho Liễu Sở Hà.
Thức ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong.
Thẩm Nhật Thiên đành nhờ nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến cho cô ấy.
Cô sợ nếu tự mình đến, cả hai sẽ lại nảy sinh bất đồng, khiến mọi chuyện càng thêm khó giải quyết.
Thời Ngộ vào phòng rồi biệt tăm cả buổi tối. Liễu Sở Hà dùng bữa xong liền lấy chiếc laptop ra.
Cô gọi nhân viên phục vụ đến hỏi chỗ cắm điện và mật khẩu Wi-Fi, sau đó dồn hết sự chú ý vào màn hình, không biết đang làm gì.
Thoạt đầu, Thẩm Nhật Thiên còn hơi chú ý đến cô, nhưng thấy cô chẳng có động thái gì đặc biệt, Thẩm Nhật Thiên dần thả lỏng, bắt đầu kiểm tra sổ sách.
Sau chín giờ tối, quán không còn nhiều khách ăn uống, đa số là những người đến thưởng thức cà phê.
Vừa lúc có hai người đàn ông ngoại quốc cao lớn bước vào, gọi hai ly Espresso.
Họ đứng ngay quầy bar, vừa trò chuyện vừa quan sát người pha chế cà phê.
Người pha chế cà phê là nhân viên mới, được quản lý tuyển dụng trong thời gian Thẩm Nhật Thiên đi công tác.