Ngụy Đình Phong cũng bước tới, đứng bên giường bệnh mím môi nhìn cậu, không nói gì.
Lúc này đầu óc Ninh Chúc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Cậu cử động ngón tay, cảm thấy cơ thể vẫn còn chút sức lực, sau đó nhẹ nhàng xoay cổ. Cảm giác đau nhức sau gáy đã dịu đi phần nào, thế là cậu chống tay ngồi dậy, nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Sao tôi lại ở bệnh viện thế này? Tình hình sao rồi?"
Ngụy Đình Phong đáp: "Cậu ngất xỉu trong triển lãm, có người báo cảnh sát rồi gọi cấp cứu nên họ đưa cậu vào đây. Cậu không nhớ gì sao?"
"Ồ..."
Ninh Chúc đưa tay xoa mặt, cố gắng lục lọi lại trí nhớ.
Sau khi cậu và nam quản lý hoàn tất thủ tục mua tranh thì tiện thể ghé vào nhà vệ sinh... Sau đó ký ức bắt đầu đứt đoạn, chỉ còn lại vài mảnh ghép mơ hồ chắp vá.
Dường như sau khi đi vệ sinh xong, cậu đứng rửa tay thì đột nhiên thấy chóng mặt.
May mắn là lúc đó có một người tốt bụng đứng ở bồn rửa bên cạnh, hình như là một Alpha.
Đầu óc Ninh Chúc lúc ấy mụ mẫm rối tung, không nhìn rõ mặt Alpha kia, nhưng nhớ mang máng đối phương rất tốt bụng.
Theo ấn tượng còn sót lại, Alpha đó thấy cậu không đứng vững nên đã rất nhiệt tình, chủ động đỡ cậu một tay.
... Hình như còn nói muốn giúp mình báo cảnh sát thì phải?
Ninh Chúc tạm gác chuyện này sang một bên, nhìn Ngụy Đình Phong: "Cậu là bác sĩ khoa tuyến thể mà, sao lại chạy sang phòng cấp cứu làm gì?"
Ngụy Đình Phong nói: "Cảnh sát dùng điện thoại của cậu gọi cho trợ lý Đào, rồi cậu ấy gọi tôi đến."
Ngụy Đình Phong là bác sĩ khoa tuyến thể, hiện đang làm việc tại Bệnh viện số Ba, cũng chính là nơi Ninh Chúc được xe cứu thương đưa tới.
Anh và Ninh Chúc quen nhau từ hồi cấp hai. Sau kỳ thi đại học, hai người mất liên lạc vì học khác trường, không ngờ lên đại học lại đỗ cùng một nơi, thế là mới nối lại tình bạn cũ.
"Tiểu Đào, phiền cậu xuống căng tin mua chút đồ ăn cho cậu ấy đi." Ngụy Đình Phong quay sang nói với trợ lý: "Cậu ấy hôn mê năm tiếng rồi, cần lót dạ chút gì đó."
"À vâng, tôi đi ngay!" Tiểu Đào không chần chừ, lập tức rời đi.
Đợi người đi khỏi, sắc mặt Ngụy Đình Phong liền trầm xuống, anh cau mày đưa một xấp kết quả xét nghiệm cho Ninh Chúc.
Ninh Chúc chỉ liếc sơ qua, chẳng thèm nhìn kỹ đã ngẩng đầu lên: "Đưa tôi làm gì, tôi có hiểu đâu."
"Tôi đã làm xét nghiệm nồng độ Pheromone cho cậu. Chỉ số hiện tại cao gấp bốn lần Omega bình thường, con số này vượt xa ngưỡng an toàn." Ngụy Đình Phong hít sâu một hơi: "Lần ngất xỉu này chắc chắn có liên quan đến bệnh tuyến thể của cậu."
Tuyến thể của Ninh Chúc mắc khuyết tật bẩm sinh nghiêm trọng. Từ hồi cấp hai, khi tuyến thể bắt đầu phát triển, mỗi kỳ phát tình của cậu đều đi kèm với các biến chứng lớn nhỏ. Những loại thuốc đặc trị giảm triệu chứng trên thị trường cậu đều đã thử qua, nhưng tình trạng bệnh không hề thuyên giảm mà ngày càng tệ hơn... Vài năm trước từng xảy ra một lần nguy kịch, suýt chút nữa thì mất mạng.