Chương 44

Ninh Chúc mỉm cười, không tiếp tục chủ đề này.

Anh liếc nhìn xung quanh, thu vào mắt mọi động thái trong sảnh tiệc, cố gắng tìm ra người đã sai khiến nhân viên phục vụ kia.

Người nhân viên phục vụ kia biến mất khá nhanh, chỉ chốc lát đã không thấy bóng dáng, nhưng Ninh Chúc trong lòng đã đại khái biết kẻ chủ mưu là ai.

Thu hồi ánh mắt, anh quay đầu lại, thấy Đậu Trường Tiêu đang cúi đầu uống thứ đồ uống mình đưa, không khỏi nghẹn lời.

“...”

Ninh Chúc gần như bất lực nghĩ: Tên nhóc này đúng là không có chút cảnh giác nào. Vừa mới nhắc nhở anh ta đừng tùy tiện uống đồ người khác đưa...

Dù mình không phải hoàn toàn là người lạ, nhưng chắc cũng không phải là người có thể tin tưởng được nhỉ?

Tên Lôi ca dám giở trò bẩn thỉu ở tiệc thọ của Nhậm Hồng Viễn, mà tên nhóc này lại chẳng có chút đề phòng nào với người khác, Ninh Chúc buồn rầu thở dài không tiếng động.

Đột nhiên, ngón tay anh tùy ý đặt trên bàn chợt lạnh toát.

Ninh Chúc cúi xuống nhìn, Đậu Trường Tiêu lại lấy thêm một ly đồ uống màu trắng sữa nhạt, đẩy về phía anh.

“Ừm... cảm ơn?” Ninh Chúc khó hiểu đón lấy, nhìn màu sắc thanh mát trong ly, do dự một lát, nể tình mà đưa lên uống một ngụm.

Sau đó anh cảm thấy lưỡi mình như bị ai đó đánh một trận.

Chua, đắng, mặn, chát, vài vị hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ... không chỉ khó uống mà còn khó uống một cách phức tạp!

Lưỡi Ninh Chúc bị kí©h thí©ɧ đến cứng đờ hồi lâu mới hồi phục.

Anh cúi đầu, đối mặt thoáng qua với ánh mắt bình tĩnh của Đậu Trường Tiêu, đột nhiên nhớ lại câu “Nước chanh khá ngon đấy” mà mình đã nói khi đưa ly đồ uống kỳ lạ này cho đối phương.

“...”

Ninh Chúc quay mặt đi, không thay đổi sắc mặt mà cắn ống hút hớp thêm một ngụm nhỏ, thầm rủa trong lòng: Tên nhóc này đúng là có tâm trả thù còn nặng hơn cả mình...

Nhìn Ninh Chúc tự mình chịu hậu quả, Đậu Trường Tiêu hiếm khi chủ động gợi chuyện: “Phương Hoài Tâm, cậu còn nhớ không?”

Người quen biết vài tuần trước, Ninh Chúc vẫn chưa đến mức quên tên, “Ừm,” một tiếng, “Có chuyện gì à?”

“Em gái cậu ấy tuần trước đã phẫu thuật, kết quả rất thành công.”

“Thế à, vậy thì tốt quá. Cậu ấy bây giờ nghỉ việc rồi sao?”

“Ừm. Gần đây cậu ấy đang ở bệnh viện chăm sóc em, một thời gian nữa sẽ quay lại trường học bù bài.”

Ninh Chúc gật đầu, “Đứa nhỏ đó không dễ dàng gì.”

Nghe anh dùng từ “đứa nhỏ” để gọi Phương Hoài Tâm, Đậu Trường Tiêu hỏi anh: “Cậu bao nhiêu tuổi?”

“Ừm? Cậu hỏi tuổi à...”

Đậu Trường Tiêu: “.” Chứ còn gì nữa.

Ninh Chúc: “Hai mươi sáu.”

Anh trông trẻ hơn tuổi thật một chút, nếu mặc đồ thường ngày với màu sắc tươi sáng, ra ngoài có thể bị nhầm là học sinh.

Hai mươi sáu tuổi, so với tiền bạc và địa vị mà Ninh Chúc đang có được, có thể nói là một độ tuổi trẻ đến đáng sợ.

Đậu Trường Tiêu nói: “Cậu lớn hơn Phương Hoài Tâm không bao nhiêu.”

“Nhưng trong mắt tôi cậu ấy vẫn là đứa nhỏ.”

Đậu Trường Tiêu có tuổi đời nhỏ hơn so với bạn bè cùng khóa, bằng tuổi Phương Hoài Tâm, nghe cách gọi này khắp người đều cảm thấy không thoải mái.

Ninh Chúc kỳ lạ hỏi: “Sao tự nhiên cậu lại muốn kể cho tôi chuyện này?”

Không có lý do gì đặc biệt. Bởi vì Đậu Trường Tiêu cho rằng Ninh Chúc sẽ muốn biết diễn biến tiếp theo, mà trùng hợp là kết quả lại rất tốt, nên anh ta đã nói.

“Không vì sao cả, tự nhiên nghĩ tới thôi.”