Chương 4

Đậu Trường Tiêu dứt khoát cúp máy, cũng chẳng thèm để ý đến hai kẻ qua đường nhiều chuyện kia. Hắn cất điện thoại, dùng tay còn lại túm lấy cổ áo sau gáy Omega, giọng điệu lạnh nhạt cảnh cáo: "Này anh bạn, tự trọng chút đi."

Omega rũ đầu xuống, bàn tay huơ huơ trong không trung rồi nhanh chóng buông thõng. Nhưng chẳng được bao lâu lại chậm rãi giơ lên, lần này nắm chặt lấy cổ áo Đậu Trường Tiêu.

Đậu Trường Tiêu gỡ tay cậu ra, lạnh lùng nói: "Còn làm thế nữa tôi báo cảnh sát đấy."

Đối phương vẫn dửng dưng như không. Đậu Trường Tiêu dứt khoát xốc người lên, vung tay ném tên "biếи ŧɦái" này sang một bên.

Omega bị đẩy ra, lảo đảo lùi lại hai bước.

Đậu Trường Tiêu nhíu mày, xoay người định bước ra ngoài.

Nhưng mới đi được hai bước, phía sau bỗng truyền đến một tiếng "rầm" chói tai!

Hắn quay đầu lại, thấy đầu Omega kia đập mạnh vào bồn rửa tay, nằm im bất động, hoàn toàn mất đi ý thức.

Đậu Trường Tiêu: "..."

Khi Ninh Chúc tỉnh lại thì trời đã chập tối.

Cậu mở mắt, đập vào tầm nhìn là trần nhà trắng toát của bệnh viện, người ngơ ngác mất một lúc.

Tuyến thể sau gáy sưng đau dữ dội. Cậu khẽ cử động cổ, lập tức một cơn đau nhói như kim châm lan ra từ sau gáy, cảm giác đó khiến đầu óc cậu trống rỗng vài giây.

Cậu phải nằm im một lúc mới hoàn hồn lại, nghe thấy bên tai có hai giọng nói đang ríu rít trò chuyện. Đều là người quen của Ninh Chúc cả: một là trợ lý Tiểu Đào, người kia là Ngụy Đình Phong - bạn thân nhiều năm của cậu.

Tiểu Đào lắp bắp nói: "... Tình trạng này của Ninh Tổng không phải mới lần đầu đâu ạ. Hôm qua trong cuộc họp cấp cao ở công ty, họp đến giữa chừng, Ninh Tổng đang đứng thuyết trình trước màn hình chiếu thì đột nhiên ngất xỉu."

"Chuyện hôm qua à?" Giọng Ngụy Đình Phong có chút bất mãn: "Vậy sao lúc đó không đưa đến bệnh viện ngay?"

Tiểu Đào trần tình: "Vốn dĩ định gọi xe cứu thương rồi... Lúc đó mấy vị quản lý cấp cao đều sợ hết hồn, may có một người bình tĩnh đến đỡ. Mà vừa đỡ Ninh Tổng dậy thì anh ấy tự tỉnh lại. Mọi người thấy anh ấy tỉnh rồi thì thở phào, cũng quên vụ gọi xe luôn, ai cũng tưởng do anh ấy làm việc quá sức."

"Kỷ Tổng còn đặc cách cho Ninh Tổng nghỉ hai ngày để đi khám, tôi vốn định hôm nay tháp tùng Ninh Tổng đến bệnh viện, kết quả là anh ấy cứ nằng nặc đòi đi xem cái triển lãm tranh gì đó trước."

Tiểu Đào khổ sở nói tiếp: "Bác sĩ Ngụy, rốt cuộc Ninh Tổng của chúng tôi bị sao vậy ạ? Thật sự là do quá mệt mỏi sao? Haizzz, bình thường Ninh Tổng thức khuya dậy sớm cày cuốc như trâu, tôi đã bảo anh ấy phải nghỉ ngơi rồi mà anh ấy có chịu nghe đâu."

Sắc mặt Ngụy Đình Phong sa sầm, thầm nghĩ nếu chỉ đơn giản là kiệt sức thì tốt biết mấy.

"Khụ..."

Ninh Chúc ho khan hai tiếng, hai người kia lập tức ngừng nói chuyện.

Tiểu Đào vội vàng chạy tới, thấy cậu đã mở mắt liền run rẩy gọi một tiếng "Ninh Tổng", suýt chút nữa thì bật khóc.