Chương 35

Được rồi lại mất, hy vọng tan biến. Tâm trạng Ninh Chúc chẳng đẹp đẽ gì, buồn bã nhấp một ngụm đồ uống nóng.

Lúc này, chủ quán bưng khay từ trong đi ra, đặt hai phần tráng miệng xuống cho họ, nói là quà tặng kèm.

Ninh Chúc liếc nhìn những thứ hai người đã gọi, chỉ có hai ly đồ uống nóng mà thôi, cũng không tiêu thụ nhiều lắm, sao lại có cả đồ tráng miệng tặng kèm?

Đậu Trường Tiêu không có kiên nhẫn ngồi ăn điểm tâm cùng Ninh Chúc nữa, thờ ơ nói với chủ quán “Không cần”, rồi đứng dậy định rời đi.

“Vâng, cô cứ để lại trong tủ đi ạ, chúng tôi định về rồi.” Ninh Chúc mỉm cười xua tay, cũng từ chối, “Làm ơn thanh toán giúp tôi.”

“Ồ, vị tiên sinh này đã trả tiền rồi ạ,” cô chủ quán nói, “bao gồm cả tiền cây cảnh nữa.”

Ninh Chúc: “.”

Đậu Trường Tiêu: “...”

Chủ quán không nhận ra sự im lặng đồng điệu của hai người, tiếp tục nói: “Chậu cây đó cũng không đáng giá bao nhiêu, tôi đã nói là làm hỏng cũng không cần đền mà.”

Ninh Chúc quay mặt đi hắng giọng, cố gắng mím chặt khóe môi, để tránh bật cười một cách thiếu tế nhị trước mặt đương sự.

Đương sự lúc này không biết tâm trạng thế nào, nhưng hành động đứng dậy rời đi thì rất dứt khoát.

Ninh Chúc chỉ kịp chào tạm biệt bóng lưng đối phương, quên mất che giấu ý cười trong giọng nói: “Tạm biệt nhé, Trường Tiêu.”

Đậu Trường Tiêu không quay đầu lại.

Đợi người đi xa, Ninh Chúc mới cố gắng kìm nén cảm xúc vui vẻ.

Giao dịch không thành công, cậu nghĩ đến tuyến thể lúc nào cũng bất ổn của mình, đám mây nhẹ nhàng bay bổng trong lòng liền từ từ mà nặng nề hạ xuống.

Giá như lúc nãy Đậu Trường Tiêu hỏi “còn muốn nữa không” mà cậu không chút suy nghĩ đồng ý ngay, mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều.

Nhưng so với số phận của mình, gánh vác tình cảm của một người khác đối với Ninh Chúc dường như càng nặng nề hơn. Cậu thực sự không có khả năng xây dựng mối quan hệ thân mật với bất kỳ ai.

Hơn nữa, “rất dễ thích ‘người bao nuôi’”, đó phải là loại “não yêu đương” cấp độ nào chứ… Ninh Chúc cho rằng mình không thể nào chịu nổi.

Chủ quán không hiểu tình huống giữa hai người, khó xử nhìn hai đĩa tráng miệng.

“Hay tôi gói lại cho anh nhé?” Cô ấy hỏi Ninh Chúc, “Anh mang về nhà để tủ lạnh, có thể ăn sáng. Tôi sẽ cho thêm vài món bánh kẹo để được lâu. Vừa rồi tôi xem lịch sử thanh toán, vị tiên sinh kia đã quét mấy trăm tệ lận, một chậu cây cảnh nhỏ làm gì tốn nhiều thế.”

Ninh Chúc vội vàng ngăn chủ quán lại không cho cô ấy đi lấy thêm gì nữa, nhưng suy nghĩ một lát, cậu vẫn để lại đĩa tráng miệng trên bàn.

Cậu vẫn chưa ăn tối, Kỷ Trì và Thành Lê giờ này chắc đã bắt đầu bữa ăn rồi. Sau khi “bỏ bom” họ xong lại còn mặt dày quay về ăn chực, chắc chắn sẽ bị hai người đó mắng cho một trận, chi bằng giải quyết ở đây luôn.

Bánh kem không hề ngấy, Ninh Chúc ăn sạch với đồ uống nóng. Hơi ấm và vị ngọt đều là những thứ mang lại cảm giác hạnh phúc, bữa tối này cậu ăn rất thoải mái.

Cậu chợt nhận ra một điều, từ lúc gặp Đậu Trường Tiêu đến giờ, mình không những chẳng mang lại cho người ta một chút tiền hoa hồng nào, ngược lại còn được đi nhờ xe, được bao ăn uống, chiếm không ít lợi lộc của đối phương… Thật đúng là ngại ngùng.

Cậu mặt dày lau miệng, lúc đi qua thì liếc nhìn vết sứt trên chậu cây cảnh, cảnh Đậu Trường Tiêu nghiêm trang phủ nhận tội lỗi lại hiện lên trong đầu.