Đậu Trường Tiêu không giỏi đối phó với vấn đề tình cảm, nhưng anh ta biết trách nhiệm nên thuộc về phía người làm sai.
Đoạn ghi âm này sẽ dùng để cảnh cáo và uy hϊếp tên họ Ninh – về sau nếu cậu ta biết điều một chút thì thôi, nếu tiếp tục làm theo ý mình, Đậu Trường Tiêu sẽ gửi đoạn ghi âm này cho Thành Dương, để cậu ta chuyển cho nạn nhân.
Đậu Trường Tiêu đúng lúc bấm kết thúc ghi âm.
Ninh Chúc theo bản năng dõi theo động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi của Đậu Trường Tiêu.
...Ghi âm, có ý gì? Sợ tôi đổi ý sao?
Đối phương lên tiếng: “Về sau cậu tốt nhất là nên an phận một chút.”
An phận?
Ninh Chúc chớp mắt một cái, ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt trong không trung. Trông như đang suy nghĩ rất tích cực, nhưng thực ra lại hoàn toàn không hiểu gì về tình hình hiện tại.
“Nếu không tôi sẽ...”
Chiếc điện thoại đang cầm trong tay Đậu Trường Tiêu bỗng nhiên sáng lên.
Trong môi trường tối hơn vào ban đêm, bất kỳ ánh sáng nào cũng trở nên đặc biệt nổi bật.
Cả hai người đều bị thu hút sự chú ý, đồng thời cúi mắt nhìn xuống.
[Thành Dương:]Khốn nạn! Nhầm rồi!
Trên màn hình, từng dòng tin nhắn nhanh chóng bật lên.
Từ góc nhìn của Ninh Chúc không nhìn rõ nội dung, vì lịch sự, anh cũng không xem kỹ, phát hiện là tin nhắn thông báo xong liền quay đi, yên lặng chờ Đậu Trường Tiêu trả lời xong.
[Thành Dương:]Vừa rồi anh tôi trả lời tin nhắn rồi, anh ấy nói hôm nay là đi ăn tối với bạn bè...
[Thành Dương:]Tôi thấy anh Kỷ Trì cũng đến bàn đó, anh ấy với anh tôi là bạn thân từ nhỏ, hồi bé tôi có gặp mấy lần.
[Thành Dương:]Quả nhiên không thể nhìn người bằng cặp kính màu, lần này đúng là gây ra hiểu lầm lớn rồi.
[Thành Dương:]Anh còn ở đó không? Không phải anh thật sự đi tìm người rồi chứ!
Rồi lại gọi một cuộc gọi thoại đến.
Ninh Chúc thấy Đậu Trường Tiêu rất dứt khoát cúp máy, chuông còn chưa kịp vang lên. Sau khi cúp máy cũng không trả lời tin nhắn của người kia, chỉ im lặng nhìn màn hình.
Có vẻ không phải thông tin quan trọng gì.
Ninh Chúc phán đoán xong, liền tiếp tục câu chuyện vừa rồi: “Nếu không thì sao?”
Đậu Trường Tiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với ánh nhìn bối rối của Ninh Chúc.
“Cậu không có bạn trai?”
Ninh Chúc: “...”
Anh thành thật trả lời “không có”, thắc mắc thằng nhóc này cứ hỏi cái này làm gì mãi vậy?
...Còn nhất định phải giới hạn là “bạn trai” nữa chứ. Ninh Chúc lơ đãng suy nghĩ.
Đậu Trường Tiêu nghe thấy câu trả lời, bỗng nhiên có chút nghẹn lời.
Anh ta phát hiện ra rằng trong hành động ngày hôm nay của mình, hóa ra lại ẩn chứa tư tâm muốn trả thù Ninh Chúc, muốn thấy đối phương ăn quả đắng, bị mình uy hϊếp. Nếu không, anh ta sẽ không vội vã đi tìm rắc rối cho người nào đó khi sự thật còn chưa ngã ngũ.
Đáng tiếc kế hoạch thất bại, anh ta không những kỳ vọng tan biến mà còn phải nghĩ cách thoát thân.
Đúng lúc này, người đối diện dường như bỗng nhiên nghĩ thông điều gì đó, bàn tay chống cằm cũng buông xuống.
Ninh Chúc ngồi thẳng người hơn một chút, nói: “Xin lỗi, hình như anh đã hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta rồi.”
Đối phương cứ bám chặt lấy vấn đề “bạn trai” không buông, lại còn bảo mình “về sau nên an phận một chút”, trong lời nói có xu hướng chiếm hữu rõ ràng.
Ninh Chúc không rõ là khâu nào đã xảy ra vấn đề, mới khiến Đậu Trường Tiêu hiểu lầm.
Anh khẽ cau mày, thần thái trở nên nghiêm túc hơn nhiều.