Ninh Chúc thắc mắc: “Sao các cậu đều nghĩ tôi là một kẻ cuồng công việc vậy.”
Thằng Tiểu Đào kia cũng thế, gọi điện đến câu đầu tiên lại hỏi anh có phải lén chạy đến công ty làm thêm giờ không.
Anh trông có vẻ thần kinh đến vậy sao?
Thành Lê hỏi ngược lại: “Cậu không phải sao?”
Từ ngày anh ta quen Ninh Chúc đến giờ, chưa từng thấy cậu ta rảnh rỗi. Thời trung học Ninh Chúc cả ngày vùi đầu học hành, nghỉ lễ thì đi khắp nơi làm thêm kiếm việc, Thành Lê muốn rủ đi hát karaoke cũng không tài nào rủ được.
Mới lên đại học không lâu, trong khi bạn bè cùng trang lứa vẫn còn đắm chìm trong niềm vui thoát khỏi kỳ thi đại học, Ninh Chúc đã bắt đầu tìm cách kinh doanh kiếm tiền rồi.
Cậu ấy là người chăm chỉ và cố gắng nhất trong số tất cả những người Thành Lê quen biết, cũng chỉ có hai năm gần đây Kỳ Thắng phát triển, Ninh Chúc mới có chút phong thái ung dung của một ông chủ.
“Tôi ở nhà buồn chán quá, tiện thể đến công ty gϊếŧ thời gian, sẵn làm chút việc chính đáng.” Ninh Chúc biện minh cho mình, “Tôi không phải là kẻ cuồng công việc đến mức tự hành hạ bản thân như vậy đâu.”
Thành Lê không bình luận.
Dù sao thì khi anh ta buồn chán, anh ta sẽ không dùng công việc để gϊếŧ thời gian.
“À đúng rồi, tôi nghe nói gã Nhậm Thiệu Khôn đáng ghét đó đã về nước rồi hả? Còn tổ chức cái triển lãm tranh vớ vẩn gì đó nữa.”
Ninh Chúc “ừ” một tiếng.
Biểu cảm của Thành Lê trở nên nặng nề hơn, “Nếu nó còn dám gây rắc rối gì cho cậu nữa...”
Lời anh ta chưa dứt, bỗng một tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang câu nói còn dang dở.
Là điện thoại của Ninh Chúc reo.
“Anh nói ngược rồi.” Ninh Chúc không vội xem, trước hết trả lời Thành Lê, “Tôi sẽ là người đi gây rắc rối cho hắn trước.”
Thành Lê ngẩn ra một chút, vẻ mặt nghiêm túc nhờ câu nói này mà dịu đi vài phần, thoải mái cười nói: “Suýt nữa thì quên, cậu bây giờ là Ninh đại boss của Kỳ Thắng rồi, ai mà dám ức hϊếp cậu được nữa.”
Ninh Chúc lúc này mới cầm điện thoại lên nhìn, trên màn hình hiển thị là một số lạ.
Anh do dự một chút, rồi nhận cuộc gọi.
“Alo.”
Anh lịch sự chào hỏi xong, đợi một lúc, nhưng lại không thấy đầu dây bên kia hồi đáp.
Ninh Chúc đưa điện thoại ra khỏi tai, nhìn màn hình cuộc gọi vẫn hiển thị bình thường, xác nhận không hề chạm vào nút cúp máy.
...Ồ.
Khóe miệng Ninh Chúc khẽ cong lên một nụ cười, rồi lại đưa điện thoại lên tai.
Sự im lặng ở đầu dây bên kia khiến anh vui vẻ cong mắt, ngữ điệu cũng theo đó mà vui vẻ bay bổng lên: “Trường Tiêu à...”
Khoảnh khắc Ninh Chúc nói ra tên Đậu Trường Tiêu, anh mơ hồ nghe thấy một tiếng xào xạc rất nhỏ từ điện thoại, giống như tiếng cành lá mảnh khảnh bị bẻ gãy rồi rụng xuống.
Thành Lê đang chán nản lật thực đơn cũng ngạc nhiên ngừng lại. Anh ta và Ninh Chúc đã làm bạn bao nhiêu năm, chưa từng nghe Ninh Chúc nói chuyện với ai bằng giọng điệu như vậy, cứ như là rất vui vẻ, âm cuối cứ bay bổng cả lên.
Thành Lê không khỏi tò mò người ở đầu dây bên kia rốt cuộc là loại người nào.
Tâm trạng Ninh Chúc quả thật rất tốt. Đậu Trường Tiêu chủ động gọi điện đến, thật sự khiến anh rất bất ngờ.
“...Tôi họ Đậu.”
Đầu dây bên kia cuối cùng cũng lên tiếng, ý là muốn Ninh Chúc gọi bằng cả họ tên.
Ninh Chúc không hiểu hàm ý trong đó, do dự nói: “Tiểu Đậu?”