“Anh họ cậu là Alpha?”
“Ừ, đúng vậy. Anh Lê, cả chị họ tôi nữa, đều là Alpha...” Thành Dương bỗng khựng lại.
Khoan đã, một Alpha và một Omega lại đến nơi này ăn tối riêng tư?
Thành Dương không thể tin được: “Chẳng lẽ hai người họ là tình nhân?”
Đậu Trường Tiêu liếc nhìn về phía sân thượng.
Thân hình người họ Ninh bị bạn đồng hành che khuất hơn nửa, chỉ khi cậu ta thỉnh thoảng ngả người ra sau, Đậu Trường Tiêu mới có thể nhìn thấy một chút gương mặt. Nụ cười ở góc nghiêng trông rất thoải mái và thư thái. Có vẻ như cậu ta nói chuyện rất hợp với Alpha kia.
Thành Dương: “Nhưng nếu họ là tình nhân, vậy anh Ninh còn tìm anh làm gì...”
Đậu Trường Tiêu thu ánh mắt lại, chậm rãi nói: “Cậu xác nhận lại với anh cậu đi. Nếu đúng vậy, thì anh ấy có thể xem xét đổi một người bạn đời khác.”
Thành Dương liền lấy điện thoại nhắn vài tin cho Thành Lê, dò hỏi quanh co về tình trạng tình cảm hiện tại của đối phương. Đáng tiếc Thành Lê lúc này đang trò chuyện với Ninh Chúc, không hề nhìn thấy tin nhắn của cậu ta.
Nhưng Thành Dương cảm thấy chuyện này đã chắc chắn đến tám chín phần rồi.
Thành Lê chắc hẳn mới từ nước ngoài về chưa lâu, vừa về đã hẹn Omega đi ăn tối, lại còn ở khu vực sân thượng khó đặt bàn. Nghĩ thế nào cũng không phải là bạn bè bình thường.
“Trước đây tôi nghe người nhà buôn chuyện, nói anh họ tôi thích một Omega đã nhiều năm rồi.” Thành Dương hơi lo lắng, “Giả sử Omega đó thật sự là anh Ninh, tôi phải làm sao để nói ra sự thật với anh Lê đây. Nếu anh ấy biết người mình thích trong thời gian mình đi nước ngoài... chắc chắn sẽ rất đau lòng.”
Đậu Trường Tiêu không nói gì.
Gia đình anh là gia đình tái hôn, cha anh là Lục Mậu An trước đó đã có một cuộc hôn nhân khác và một đứa con. Người vừa nhắn tin dồn dập cho anh chính là anh trai cùng cha khác mẹ của Đậu Trường Tiêu, Lục Triều. Mặc dù Đậu Trường Tiêu tự nhận mình không thân thiết với đối phương, nhưng nếu có ai đó lừa dối người thân của anh như vậy, anh sẽ không đứng ngoài cuộc.
Nhớ đến giọng điệu táo bạo và bình tĩnh của Ninh Chúc khi chọc ghẹo mình, Đậu Trường Tiêu dùng dao ăn mạnh tay xiên hai nhát vào miếng thịt bê trong đĩa.
Cái đồ lừa đảo chuyên thả thính hai đầu.
Trên sân thượng, một người phục vụ đi đến bàn của Ninh Chúc, cúi người đưa thực đơn của nhà hàng cho hai người.
Đậu Trường Tiêu bỗng nhiên ném bộ dao dĩa trong tay xuống.
Tiếng kim loại va vào đĩa sứ tạo thành một âm thanh giòn tan.
Thành Dương ngẩn ra, “Anh muốn làm gì?”
Đậu Trường Tiêu lạnh nhạt bỏ lại một câu:
“Đi uy hϊếp tên họ Ninh.”
Ninh Chúc nhận thực đơn được đưa tới, chưa kịp mở ra đã ngẩng đầu nói với người phục vụ: “Xin lỗi, có một người bạn của tôi vẫn chưa tới, đợi thêm một lát nữa hãy gọi món nhé.”
“Vâng, được ạ.”
Thành Lê ngồi bên cạnh nhìn đồng hồ, “Bên Kỷ Trì có chuyện gì vậy, cho tôi leo cây à?”
“Dự án cậu ấy phụ trách tạm thời xảy ra một chút sự cố, nên bị vướng lại.” Ninh Chúc giải thích, “Không có gì nghiêm trọng đâu, chắc là giải quyết nhanh thôi.”
“Ồ, được rồi.”
Thành Lê nghe người ta nhắc đến mấy dự án công việc là đau đầu, bèn chuyển chủ đề hỏi Ninh Chúc: “Cậu thì sao, gần đây thế nào? Trước đó nghe Kỷ Trì nói cậu nghỉ phép, tôi còn khá ngạc nhiên, bình thường cậu toàn vùi đầu trong văn phòng ngay cả những ngày lễ tết cơ mà.”