Chương 28

Thời gian Thành Dương đặt bàn khá gấp, nên chỉ đặt được bàn ở trong nhà. Dù sao hai Alpha như cậu ta và Đậu Trường Tiêu tụ tập thì không cần câu nệ đến thế, cũng chẳng có cái nhã hứng thưởng thức cảnh đêm, đến chỗ sang trọng nào cũng chẳng khác gì đi ăn quán ăn vỉa hè.

Thực tế cũng đúng là như vậy. Nhân viên phục vụ lần lượt mang các món ăn lên, còn chưa kịp giới thiệu tên món, hai Alpha trên bàn đã tự cầm lấy dụng cụ ăn uống ra hiệu cho người đó có thể rời đi.

Vẻ mặt đoan trang của nhân viên phục vụ suýt nữa thì vỡ trận, cuối cùng vẫn làm đúng quy trình hỏi hai người có cần rượu dùng kèm bữa ăn không.

Thành Dương gọi một ly rượu champagne, còn Đậu Trường Tiêu thì từ chối.

Tửu lượng của anh không tốt lắm.

Từ nhỏ đến lớn, lần duy nhất Đậu Trường Tiêu uống rượu là trong bữa tiệc mừng tốt nghiệp của mình, anh chỉ uống một chút khi nâng ly chúc rượu với những người lớn quen thuộc đến dự tiệc. Ký ức của anh dừng lại ở lúc nâng ly thứ hai, còn những chuyện sau đó thì không nhớ gì cả.

Ngày hôm sau bữa tiệc mừng tốt nghiệp, gia đình anh đã ngồi lại khuyên anh, bảo sau này tốt nhất là không nên đυ.ng đến rượu nữa.

Nếu sau này có ngày nhất định phải uống, cũng nhớ phải để người khác nắm chặt tay anh...

Hai người ngồi đối diện, nói chuyện đôi câu vu vơ, thỉnh thoảng lại xem điện thoại trả lời tin nhắn, chẳng khác gì khi ăn cơm ở căng tin trường học.

Màn hình điện thoại đặt bên tay Đậu Trường Tiêu không ngừng nhấp nháy.

[Lục Triều:] Giúp anh một việc nữa nhé?

[Lục Triều:] Chủ tịch tập đoàn họ Nhậm tháng sau mừng thọ, công ty gần đây nhiều việc, anh từ Hải Thành chạy qua đó thì phiền phức lắm.

[Lục Triều:] Dù sao em cũng đang học ở Bắc Thành, tiện thể qua đó ghi tên vào sổ quà mừng nhé?

Đậu Trường Tiêu chỉ liếc mắt nhìn qua, rồi úp điện thoại xuống bàn, không định bận tâm.

Lần trước anh đã giúp đối phương đi dự cái triển lãm tranh kém chất lượng đó, mới dính líu đến cái tên họ Ninh kia, bị kéo vào một loạt rắc rối phiền toái.

"... Ồ?"

Thành Dương đột nhiên lên tiếng.

Đậu Trường Tiêu ngẩng đầu lên, đối phương đang kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một vị trí phía sau anh.

"Làm sao thế?"

Thành Dương ra hiệu, bảo Đậu Trường Tiêu nhìn về phía một vị trí nào đó đằng sau.

Tại lối vào nhà hàng có hai thanh niên bước vào, liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy khí chất khá nổi bật.

Một trong số đó, người hơi thấp hơn, đang cười nói với nhân viên tiếp tân, Đậu Trường Tiêu không thể nào quen thuộc hơn.

... Cái tên họ Ninh đó.

Thanh niên khác đi cùng anh ta có vóc dáng cao lớn hơn, không ngoài dự đoán, chắc là một Alpha.

Đậu Trường Tiêu lạnh nhạt quay đi, tiếp tục ăn cơm.

Nhưng Thành Dương vẫn cứ dán mắt vào hai người kia, cho đến khi họ được phục vụ dẫn vào nhà hàng trên sân thượng và ngồi xuống, cậu ta vẫn không rời mắt.

Đậu Trường Tiêu: “Cần nhìn lâu vậy sao?”

Thành Dương cau mày nói: “Tôi đang nhìn người đi cạnh anh Ninh… hình như là anh trai tôi.”

Đậu Trường Tiêu: “...”

Thành Dương đối mặt với ánh mắt của Đậu Trường Tiêu, giải thích: “Không phải anh ruột, là anh họ tôi, Thành Lê, con nhà bác cả. Hồi nhỏ tôi thường đến chơi với anh ấy vào các kỳ nghỉ hè và đông, nhưng lên đại học rồi thì không gặp mấy lần. Tôi nghe nói mấy tháng trước anh ấy đi nước ngoài mà! Sao tự nhiên lại về...” Hơn nữa còn ở cùng Ninh Chúc.