Chương 26

Nó chạy theo Đậu Trường Tiêu một lần.

Sau đó thì không theo nữa.

Hơn một tháng sau, gia đình Đậu Trường Tiêu mới phát hiện hành vi nửa đêm chạy marathon của con trai mình... liền lập tức đưa anh đến bệnh viện kiểm tra.

Đầu tiên là khoa tâm thần, sau đó đến khoa tuyến thể.

Sau khi nhận được giấy chẩn đoán, ngay trong ngày đó, họ đã làm theo lời bác sĩ, đăng ký cho Đậu Trường Tiêu các khóa huấn luyện đối kháng cường độ cao và các môn thể thao khác.

Thành Dương nói: "Thảo nào, hôm đó cậu một mình đối chọi bốn người, vậy mà chẳng bị thương tí nào."

"À phải rồi," cậu ta thăm dò nhắc đến, "số điện thoại của Ninh ca..."

Bất chấp ánh mắt như muốn gϊếŧ người của Đậu Trường Tiêu, lần này Thành Dương cuối cùng cũng cứng đầu nói hết nửa câu sau: "Cậu vẫn chưa cho tớ xem mà."

Đậu Trường Tiêu lạnh nhạt nói: "Vứt rồi."

"Trí nhớ cậu tốt thế, dù có vứt rồi thì trong đầu chắc chắn cũng đã ghi nhớ rồi."

Đậu Trường Tiêu không phủ nhận cũng không đồng ý.

Thành Dương thầm bổ sung trong lòng: Dù trí nhớ không tốt, cũng phải nhớ rồi.

Tối đó trên xe, tên này nhìn chằm chằm số điện thoại của Ninh Chúc đến mức muốn xuyên thủng luôn rồi.

Thành Dương: "Vậy nên..."

Đậu Trường Tiêu: "Không cho."

Thành Dương: "? Tại sao?"

"Vì tốt cho cậu." Đậu Trường Tiêu vặn chặt nắp chai, "Tên họ Ninh đó không phải người tốt lành gì."

"Nhưng tớ nghe Hoài Tâm nói, Ninh ca là vì giúp cậu ấy đứng ra bảo vệ ở hộp đêm nên mới bị đám người Lôi ca để mắt tới." Thành Dương nhíu mày nói, "Hơn nữa, tớ cũng nói chuyện với Ninh ca vài câu rồi, anh ấy là người khá tốt, luôn mỉm cười với mọi người, khi nói chuyện với tớ cũng rất thân thiện."

Là người khá tốt.

Thân thiện?

Đậu Trường Tiêu nghiêng mắt nhìn cậu ta, chậm rãi mỉa mai nói: "Đó là vì cậu không phải gu của hắn."

Thành Dương: "... À?"

"Cái gì mà tớ "không phải gu của hắn", cậu nói cái gì thế..."

Thành Dương nói được nửa câu bỗng khựng lại, ngẫm nghĩ lại ý nghĩa sâu xa của câu nói này.

Hôm đó Ninh Chúc nói chuyện trên xe không cố ý hạ thấp giọng, cậu ta ở hàng ghế sau thực ra cũng nghe thấy vài câu.

Lúc đó đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ, chỉ là tâm trí cậu ta lúc đó đều đặt vào Phương Hoài Tâm, không để ý nghĩ kỹ.

Nhưng bây giờ, liên hệ với lời nói của Đậu Trường Tiêu, suy ngẫm kỹ lưỡng một phen...

Thành Dương: "..."

Không phải chứ?

Cậu ta nghiêng đầu ho sù sụ một trận, rồi mới với vẻ mặt không thể tin nổi quay đầu nhìn Đậu Trường Tiêu.

Đậu Trường Tiêu nhìn cậu ta một cái, coi như ngầm chấp nhận suy đoán của cậu ta.

"Nói vậy, hôm đó tớ hình như thấy thứ mà Ninh ca để trong tờ giấy rơi ra, trông... hình như là thẻ ngân hàng hay gì đó. Với lại trên xe, tớ cũng nghe loáng thoáng vài câu Ninh ca nói với cậu. Ví dụ như..." Thành Dương liếc nhìn sắc mặt Đậu Trường Tiêu, "tin tức tố, với lại, khụ khụ, xâm nhập sâu hơn..."

"..."

Bàn tay nắm chai nước của Đậu Trường Tiêu bất chợt siết chặt, thân chai nhựa bị bóp méo phát ra tiếng "cạch cạch" gấp gáp, thoáng chốc tạo cảm giác như sắp nứt tung đến nơi.

Thành Dương nhanh chóng ngậm miệng lại.

Một lúc sau, Đậu Trường Tiêu buông tay, đặt chai nước khoáng đã biến dạng lên ghế, nói: "Không sao. Cậu nói tiếp đi."

Thành Dương thầm nghĩ tôi còn dám nói tiếp nữa sao, nói nữa không chừng kẻ tiếp theo bị bóp méo chính là mình rồi.

Nhưng ánh mắt Đậu Trường Tiêu ép sát tới, Thành Dương đành phải mở miệng lần nữa: "Được rồi, được rồi, tớ không hỏi cậu số liên lạc của Ninh... của anh ấy nữa."