Chương 25

Thêm vào đó, Đậu Trường Tiêu gần đây khối lượng học tập nặng nề, lại còn có một buổi thi lại đáng ghét, Thành Dương sợ chọc giận đối phương, cứ thế mà nhịn hai ngày.

Đến ngày thứ ba, ngay khi Đậu Trường Tiêu thi xong, cậu ta lập tức gọi anh ra sân bóng.

Vào sân bóng, Thành Dương nhận ra cảm giác của mình không sai, mấy ngày nay Đậu Trường Tiêu quả thật đang nén giận.

Thái độ của anh trên sân không giống như đang chơi bóng, mà giống như đang muốn gϊếŧ người vậy.

Ba đấu ba, đội đối diện có hai Alpha đều là thành viên đội bóng rổ của trường, trước khi vào sân còn ung dung tự tại, nhưng sau vài lượt đã bị hành cho chạy khắp sân, giữa hiệp nghỉ ngơi thì thở hổn hển ở khu chờ.

Ngược lại Đậu Trường Tiêu, thậm chí chẳng đổ mấy giọt mồ hôi, một tay cầm bóng đợi trận tiếp theo trước bảng rổ. Thỉnh thoảng anh lại ném bóng một cách chán chường, đều bách phát bách trúng. Chỉ cần đứng đó đợi khai cuộc, anh đã nổi bật nhất rồi.

Thể lực và sức bền của Alpha đỉnh cấp quả nhiên không phải dạng vừa.

Thành Dương nhớ lại vài ngày trước, cậu ta kéo Đậu Trường Tiêu đi hộp đêm giải sầu, lại gặp Phương Hoài Tâm với vẻ mặt lo lắng, bối rối ở đó.

Phương Hoài Tâm giải thích rõ nguyên nhân cho họ, cầu xin hai người giúp đỡ ngăn đám người của Lôi ca.

Đối phương có lợi thế về số lượng, ban đầu Phương Hoài Tâm định gọi thêm vài người giúp đỡ, không ngờ Đậu Trường Tiêu đột nhiên lên tiếng, hỏi về hướng cuối cùng mà đám người Lôi ca rời đi, rồi một mình rời khỏi quán.

Thành Dương lo lắng anh lực bất tòng tâm, còn hơi đổ mồ hôi hột vì anh. Đến khi chạy đến hiện trường nhìn thấy một đám người nằm la liệt dưới đất, mới nhận ra sự lo lắng của mình hoàn toàn thừa thãi.

Đi chơi bóng cùng Đậu Trường Tiêu xong, Thành Dương cũng mệt bở hơi tai, xuống sân liền tu một chai nước, hồi lâu sau mới bình ổn lại hơi thở, nói: "... Tớ không nên rủ cậu ra ngoài chơi bóng, đáng lẽ nên trực tiếp bảo cậu đến phòng tập đối kháng."

"Đối kháng?" Đậu Trường Tiêu nhấp một ngụm nước, "Tập không đã."

Trước khi trưởng thành, anh còn tìm được người luyện tập cùng, bây giờ thì khó rồi. Ở những phòng tập đối kháng không chuyên nghiệp, Đậu Trường Tiêu khi tập luyện đều phải kìm nén sức lực, còn không thoải mái bằng chơi bóng.

Thành Dương vốn chỉ là lời bông đùa bâng quơ, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, nghẹn họng: "Cậu thật sự đã từng tập à."

"Ừm."

Giai đoạn phân hóa trưởng thành của Alpha đỉnh cấp khá đặc biệt so với các Alpha khác, thể hiện qua các phản ứng đa dạng ở mỗi cá nhân.

Đậu Trường Tiêu trong giai đoạn phân hóa trưởng thành có năng lượng dư thừa, trong một thời gian dài ở trong trạng thái cuồng loạn tương tự kỳ nhạy cảm, biểu hiện ra bên ngoài là ham muốn chiến đấu, ham muốn hủy diệt mãnh liệt.

Cảm giác đó từng khiến Đậu Trường Tiêu khinh bỉ, vì những ham muốn đó nói trắng ra, thực chất chính là bản năng thú tính.

Vì vậy, khi anh lần đầu tiên nhận ra sự bất thường của mình, anh đã không nói với gia đình, mà làm một việc có vẻ hơi ngốc nghếch – anh cứ nửa đêm lại lén lút chuồn ra khỏi nhà, dùng cách chạy đường dài để giải tỏa năng lượng dư thừa.

Lúc đó nhà nuôi một con chó Saint Bernard, tối đầu tiên Đậu Trường Tiêu lén lút chạy ra ngoài, con chó Saint Bernard tỏ ra hưng phấn, tưởng rằng cậu chủ nhỏ muốn dẫn nó đi dạo, liền tự mình ngậm dây dắt đưa vào tay Đậu Trường Tiêu.