Chương 22

“Yêu cầu trước đó của tôi quả thật đường đột.” Ninh Chúc dùng ngữ khí lịch sự nhất có thể nói, “Nếu anh không muốn, tôi rất tôn trọng ý muốn của anh, không cần làm quá… sâu sắc.”

“Chỉ cần anh phóng thích tin tức tố để tôi…” Ninh Chúc chưa nói xong, đã thấy đường nét khuôn mặt nghiêng của Đậu Trường Tiêu đột nhiên căng lên, gân xanh trên mu bàn tay đang nắm vô lăng nổi rõ.

“…”

Cậu linh cảm có điều không lành.

Giây tiếp theo, chiếc xe từ từ dừng lại bên đường.

Đậu Trường Tiêu thốt ra hai chữ qua kẽ môi: “Xuống xe.”

Trò chơi dò mìn vừa bắt đầu đã dẫm phải mìn, vẻ mặt của Ninh Chúc cũng giật giật theo.

Khốn kiếp. Cậu không kìm được chửi thầm một câu tục tĩu trong lòng.

Giới hạn của thằng nhóc này có hơi quá cao rồi không!

Thành Dương ngồi ghế sau vẫn đang suy nghĩ về ý nghĩa của từ “sâu sắc” mà Ninh Chúc nói. Suy nghĩ bị cắt ngang, cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ thấy dải cây xanh, vẫn còn rất xa khu dân cư.

Hệ thống định vị trên bảng điều khiển trung tâm cũng hiển thị chưa đến đích, Thành Dương kỳ lạ nói: “Chưa đến nơi mà, sao lại dừng ở đây?”

Đậu Trường Tiêu không trả lời cậu ta, lạnh nhạt đối mặt với Ninh Chúc: “Đi bộ dọc đường 1.3 kilomet, mất 12 phút. Xuống xe.”

Thành Dương: …Anh bạn hôm nay bị làm sao vậy?

Cậu ta vội vàng giải vây: “Đã muộn thế này rồi, nguy hiểm lắm, đưa đi thêm một chút nữa đi.”

Đậu Trường Tiêu: “Khu vực này đều có camera giám sát, rất an toàn.”

Anh nhìn chằm chằm Ninh Chúc, lặp lại lần thứ ba: “Xuống xe.”

“…”

Ninh Chúc bị ném xuống xe.

Gió đêm hiu hiu, thổi tung toàn bộ tóc mái của cậu.

Ninh Chúc nhìn chiếc xe đen quay đầu rời đi, đứng ngẩn ngơ trong gió một lúc, chết tiệt cũng không thể hiểu nổi rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì.

Không biết có phải vì tác dụng của rượu không, tuyến thể của cậu bây giờ không còn đau nữa, nhưng đầu lại đau như bị ai đó đánh một cú nặng.

Vật vã cả đêm, Ninh Chúc lúc này đã không còn sức để suy nghĩ mình lại nói sai câu nào, hay phân tích xem có điều gì bất hợp lý trong đó hay không.

Nghĩ rằng dù sao thì cọng rơm cứu mạng cũng ở Bắc Thành, kiểu gì cũng tìm được người, cậu vò vò nắm tóc mái, quay người đi về hướng nhà.

Chưa đi được mấy bước, bước chân của Ninh Chúc khựng lại, chợt nhớ ra tờ giấy mà cậu để lại trong xe.

“…”

Cậu đứng tại chỗ hứng gió một lúc, như thể đã dự đoán được điều gì đó sắp bị mình làm hỏng, sắc mặt đột nhiên càng tệ hơn.

Chiếc xe đen đi xa, Thành Dương quay đầu nhìn qua cửa sổ sau, bóng lưng Ninh Chúc dần trở nên nhỏ bé, cho đến khi chiếc xe rẽ ở giao lộ thì hoàn toàn biến mất.

Cậu ta cuối cùng cũng không nhịn được: “Trường Tiêu hôm nay anh bị sao vậy?”

Phương Hoài Tâm cũng có vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhưng cậu ta không quen Đậu Trường Tiêu, tối nay lại gây cho đối phương nhiều rắc rối, nên không tiện xen vào.

Thành Dương hiểu tính khí của Đậu Trường Tiêu, sẽ không vô cớ nhắm vào ai, suy nghĩ một lát rồi đoán: “Chẳng lẽ là Ninh ca đã chọc giận anh sao? Cậu ấy vừa nói gì đó về ‘sâu sắc’, ‘tin tức tố’…”

Những từ này ghép lại với nhau, rất khó để không nghĩ lệch.

Chẳng lẽ là đã có tình cảm rồi sao?

Đậu Trường Tiêu vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, không có ý định trả lời.

Thành Dương đành không hỏi thêm nữa, quay đầu nhìn Phương Hoài Tâm vẫn ôm cặp sách, liền nói: “Hoài Tâm, cặp của cậu đựng gì mà nặng thế. Cậu cứ ôm mãi, cũng không cho tôi giúp.”