Chương 20

Vậy tại sao lại từ chối mình? Chẳng lẽ vì vừa nãy mình nói quá thẳng thừng, động tác đưa thẻ quá trực tiếp?

Đi theo hướng suy nghĩ này, cậu dường như tìm ra mấu chốt: Người ta làm tiếp rượu, chứ không phải bán thân. Bình thường nhiều nhất cũng chỉ bị khách hàng chiếm chút tiện nghi, vừa nãy cậu lại mở miệng yêu cầu đánh dấu, người ta tức giận cũng là lẽ thường tình.

Ninh Chúc nhíu mày, nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân, nhận thấy hành động vừa rồi thực sự không thỏa đáng, cũng có chút thiếu tôn trọng người khác.

Thành Dương và Phương Hoài Tâm không biết đang nói gì trong hành lang, Đậu Trường Tiêu bước nhanh tới, gõ gõ vào tấm vách tường bên cạnh, khiến cả hai người cùng quay đầu lại.

Đậu Trường Tiêu: “Hai cậu nói chuyện xong chưa?”

Thành Dương: “Ờ… chưa.”

Đậu Trường Tiêu: “Còn lại thì về rồi nói.”

Thành Dương ngạc nhiên gãi đầu: …Sao tự nhiên lại vội vàng thế này?

Cậu ta và Phương Hoài Tâm vẫn chưa nói hết chuyện, nhưng nhất thời cũng không thể giải quyết được, vì vậy gật đầu đồng ý.

Mấy người cùng đi ra ngoài, Thành Dương nhìn thấy Ninh Chúc đang đứng một mình ở đại sảnh.

Biết hôm nay là Ninh Chúc đã giúp Phương Hoài Tâm giải vây, cậu ta nhiệt tình tiến lên chào hỏi.

Ninh Chúc cười với cậu ta, rồi lại nhìn Đậu Trường Tiêu đang đứng bên cạnh.

Có lẽ phương pháp có chút sai lầm, nhưng Đậu Trường Tiêu này, Ninh Chúc dù thế nào cũng nhất định phải có được.

Tuyến thể của cậu sẽ không tự nhiên mà tốt lên, lý do duy nhất chính là đã tiếp xúc với tin tức tố mà Đậu Trường Tiêu vừa phóng thích không lâu trước đó. Chỉ một chút ít cũng có thể khiến tuyến thể của cậu được xoa dịu.

Ninh Chúc rất chắc chắn, độ phù hợp của cậu và Alpha trước mặt sẽ rất cao.

Thành Dương hỏi một câu: “Ninh ca, anh về bằng cách nào?”

Ninh Chúc còn chưa trả lời, Đậu Trường Tiêu đã thay cậu ta nói: “Cậu ta sẽ tự nghĩ cách.”

Người quản lý đưa Ninh Chúc đến trước đó đã về cửa hàng rồi, lúc này chắc đang đau đầu xử lý mớ hỗn độn.

Ninh Chúc nói: “Tôi gọi xe về.”

Cậu lôi chiếc điện thoại đã vỡ tan màn hình ra, ấn nút nguồn.

Không có phản ứng gì.

Thành Dương: “…Ninh ca, điện thoại của anh vỡ thành hoa văn rạn nứt thế này, còn dùng được không?”

Ninh Chúc: “.”

Đậu Trường Tiêu đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát.

Dù sao điện thoại không dùng được thì vẫn còn thẻ. Trên đường chặn một người lại, cho người khác ra giá, tổng thể vẫn sẽ có người vui vẻ chở cái tên họ Ninh này.

“Ninh ca anh sống ở đâu ạ?” Thành Dương hỏi.

Ninh Chúc đọc địa chỉ, Thành Dương kinh ngạc nói: “Ấy, vậy là trùng hợp thuận đường với bọn em rồi.”

Cậu ta, Đậu Trường Tiêu và Phương Hoài Tâm đều là sinh viên Đại học S. Mà địa chỉ của Ninh Chúc, lại trùng hợp không xa khu trường của Đại học S.

“Thuận đường? Các cậu không về cửa hàng sao?”

Thành Dương ngạc nhiên nói: “Đã muộn thế này rồi, về cửa hàng làm gì nữa.”

Ninh Chúc: “…Cũng đúng.”

Chỉ hai tiếng nữa là trời sáng, bây giờ quay lại quán cũng chẳng còn mấy khách.

“Anh có muốn đi cùng bọn em không?” Thành Dương nói xong, quay đầu nhìn Đậu Trường Tiêu, “Trường Tiêu, chúng ta thuận đường đưa Ninh ca về nhé?”

Đậu Trường Tiêu lạnh lùng, một chữ cũng lười nói.

Thành Dương không biết hôm nay thằng bạn này của mình đã uống nhầm thuốc gì, lạnh lùng đến mức cả chữ “ừ” cũng bỏ qua.

Ninh Chúc cuối cùng vẫn lên xe của Đậu Trường Tiêu. Cậu ngồi ghế phụ lái, lý do là Thành Dương không biết vì sao nhất định phải ngồi cạnh Phương Hoài Tâm.