Hắn nhìn lướt qua bức tranh thiếu niên khỏa thân từ trên xuống dưới, rồi âm thầm đưa ra một lời nhận xét vô cảm trong lòng.
Vị "Ninh Tổng" kia thì giơ hai tay lên, vỗ tay tán thưởng đầy vẻ khẳng định: "Tài hoa ngút trời."
Đậu Trường Tiêu: "..."
Nam quản lý mỉm cười, báo một cái giá cắt cổ: "Chín trăm tám mươi nghìn."
Đậu Trường Tiêu xoay người định bỏ đi.
Kẻ nào mua đúng là đầu óc có vấn đề.
Lại nghe thấy "Ninh Tổng" phía sau khẽ "à" một tiếng: "Cái này đúng là vừa đẹp vừa rẻ."
"..."
Bước chân Đậu Trường Tiêu khựng lại. Cuối cùng, hắn không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại, muốn xem thử "con gà béo" này trông ngang dọc ra sao.
Đối phương cũng vừa khéo nghiêng đầu, những hạt kim cương nhỏ trên kính râm lấp lánh dưới ánh đèn, góc nghiêng khuôn mặt lập tức lọt vào tầm mắt Đậu Trường Tiêu.
Nửa khuôn mặt không bị kính che khuất của cậu đẹp đến bất ngờ. Đường nét hài hòa, xương chân mày và sống mũi cao ngất, gò má thanh thoát không chút nọng cằm, tạo cảm giác khung xương cực kỳ tinh tế.
Cậu không để ý đến ánh mắt soi xét của Đậu Trường Tiêu, chỉ chăm chú nhìn bức tranh "tài hoa ngút trời, vừa đẹp vừa rẻ" kia thêm hai giây, khóe môi quen thuộc cong lên, quay sang nói với nam quản lý: "Giúp tôi đặt mua bức này đi."
"Vâng, Ninh Tổng. Mời ngài qua bên này đăng ký thông tin ạ."
Chuyện mua bán trong giới này xưa nay vẫn vậy, một kẻ nguyện đánh, một người nguyện chịu. Đậu Trường Tiêu hờ hững nhìn "kẻ ngốc thừa tiền" kia được nam quản lý dẫn đi làm thủ tục.
Hắn không quá bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt này, tiếp tục đi dạo một lúc trong triển lãm, định bụng ở đủ nửa tiếng rồi về.
Điện thoại trong túi áo rung lên hai nhịp, có người gọi đến.
Đậu Trường Tiêu hiện đang học Y, ban ngày nhiều tiết nên điện thoại thường để chế độ rung. Trong triển lãm lại yên tĩnh, không tiện nghe máy ồn ào, cũng chẳng có chỗ riêng tư. Thế là hắn cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh.
Khu vực bồn rửa tay là không gian chung, ngăn cách với sảnh triển lãm bằng một hành lang dài nên khá yên tĩnh. Hắn không đi sâu vào bên trong mà nghe điện thoại ngay tại bồn rửa.
Người gọi đến là anh trai hắn.
Đậu Trường Tiêu lạnh nhạt nói vào điện thoại: "Việc cần ủng hộ thì tôi đã ủng hộ rồi, danh sách triển lãm cũng đã ký tên công ty của anh. Còn lại mấy thủ tục mua tranh anh tự tìm người đến làm đi, tôi không rảnh rỗi đến thế."
Đầu dây bên kia nói gì đó.
Đậu Trường Tiêu: "Chẳng ra sao cả, anh..."
Đang nói chuyện, bồn rửa tay bên trái Đậu Trường Tiêu có người bước đến. Sau đó một tiếng "cạch" vang lên, người nọ đặt một vật lên mặt bàn sứ trắng rồi vươn tay mở vòi nước.
Vật trên mặt bàn lóe sáng, Đậu Trường Tiêu rũ mắt nhìn xuống, không đề phòng bị một chiếc kính râm đính đầy kim cương làm cho lóa mắt.