“Ninh tiên sinh.” Cậu nói rồi tháo cặp sách xuống, mở khóa kéo ra, bên trong có một chai rượu chưa khui, “Rượu của ngài chưa mang đi.”
Phương Hoài Tâm cẩn thận lấy ra, nói: “Trước khi tới đây, tôi đã về cửa hàng một chuyến, giúp ngài mang tới rồi.”
“Bây giờ tôi chẳng còn chút sức nào để uống nữa.” Ninh Chúc cười khẽ, “Để vào lại đi, cậu giữ mà uống.”
Phương Hoài Tâm sững sờ, “Nhưng mà…”
“Đồng nghiệp của cậu đâu rồi?” Ninh Chúc nhẹ nhàng ngắt lời cậu ta.
“Người tên Trường Tiêu ấy.”
Phương Hoài Tâm ôm chai rượu giá trị hơn vàng, lúc này đầu óc đang mơ hồ, hoàn toàn không để ý tới cách dùng từ “đồng nghiệp” của Ninh Chúc.
“Hả? Ồ… Anh ấy và Thành Dương đang đợi ở đại sảnh.”
Đại sảnh.
Thành Dương lại một lần nữa nhìn về phía lối ra của hành lang phòng thẩm vấn, không thấy ai đi ra, nặng nề thở dài một hơi.
Cậu ta quay đầu nhìn Đậu Trường Tiêu đang lướt điện thoại bên cạnh, nói: “Đã bao lâu rồi, lời khai cũng phải xong rồi chứ, Hoài Tâm sao vẫn chưa ra?”
Đậu Trường Tiêu không ngẩng đầu: “Không biết.”
Thành Dương bi thảm nói: “Ở đây không còn đường nào khác nữa đúng không, cậu ấy sẽ không phải đã về rồi chứ?”
Đậu Trường Tiêu: “Có khả năng.”
Thành Dương: “…Anh có thể nói điều gì đó hay hơn không?”
Đậu Trường Tiêu thoáng ngẩng đầu lên: “Tôi không nghĩ ra được điều gì hay ho để nói cả.”
Thành Dương đã thích một đàn em khóa dưới hai năm, theo đuổi hơn một năm, cuối cùng cũng yêu nhau, nhưng chưa được hai tháng đã bị đối phương đòi chia tay và đá thẳng, đến cả một lý do hợp lý cũng không có.
Đậu Trường Tiêu từ trước đến nay không quan tâm đến những chuyện như vậy, tối nay chỉ là bị Thành Dương đang thất tình kéo đến quán bar để mượn rượu giải sầu.
Kết quả vừa vào đã thấy Phương Hoài Tâm, bạn trai cũ của Thành Dương vừa mới chia tay, đang làm tiếp rượu ở quán bar.
Thành Dương nghiêm mặt, nghiêm túc nói: “Hoài Tâm cậu ấy không phải người như vậy, chắc chắn là gặp phải khó khăn gì rồi.”
Đậu Trường Tiêu không thân với Phương Hoài Tâm, vì vậy không đưa ra ý kiến gì, tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
“Anh cứ nhìn gì mãi thế?”
“Đề cương thi.”
Thành Dương: “…Ồ, là bài kiểm tra mà anh đã bỏ lỡ tuần trước à.”
Vài ngày trước, Đậu Trường Tiêu không biết vì lý do gì đã bỏ lỡ một kỳ thi khá quan trọng. Giáo viên ra đề vì phải chuẩn bị một đề khác cho những người thi lại nên rất oán giận, không chỉ đổi đề cương mới mà độ khó cũng tăng lên rất nhiều.
Tên này lại là người học y học lâm sàng, thật sự có chút thảm.
Nghe Thành Dương nhắc đến kỳ thi, trong đầu Đậu Trường Tiêu không khỏi hiện lên khuôn mặt của cái tên oan gia họ Ninh kia.
Lần trước gặp phải, đối phương ngất xỉu, bản thân anh đã đi cùng xe cấp cứu một chuyến, bỏ lỡ kỳ thi.
Lần này, đối phương bị người ta chặn trong ngõ, bản thân anh bị buộc phải dính vào, ở đồn cảnh sát mất nửa đêm.
Kết luận: Cái tên họ Ninh đó kiếp trước chắc là thần xui xẻo gì đó. Không chỉ bản thân vận rủi, mà còn có thể khiến những người gặp phải cậu ta cùng gặp xui.
Thành Dương: “Ra rồi!”
Đậu Trường Tiêu ngước mắt nhìn về phía hành lang, Phương Hoài Tâm ôm cặp sách trong lòng, cái tên họ Ninh kia cũng ở đó, một tay đút túi thong thả đi theo sau.
Khoảnh khắc đối mặt với Đậu Trường Tiêu, vẻ mặt thờ ơ của Ninh Chúc lập tức biến mất, cậu cười nhẹ nhàng nghiêng đầu về phía anh, như thể đang chào hỏi.