Chương 17

Đúng là mùi pheromone thật.

Lén ngửi pheromone của người khác thật sự là vô đạo đức, mặc dù đó không phải ý định của Ninh Chúc.

Cậu lặng lẽ điều chỉnh mức ngăn chặn của vòng cổ lên cao nhất, sau khi hoàn toàn ngăn chặn mùi hương của đối phương, cậu tự mình suy nghĩ.

Ngụy Đình Phong từng nói với Ninh Chúc rằng tuyến thể của cậu không nhạy cảm với pheromone của Alpha có độ phù hợp thấp. Chỉ khi độ phù hợp vượt quá một giá trị nhất định, Ninh Chúc mới có khả năng ngửi thấy mùi của đối phương.

Mấy năm nay, Ninh Chúc đã từng gặp hai Alpha có độ phù hợp khá cao với cậu trong thư viện pheromone. Cậu đã chi số tiền lớn mua mẫu pheromone của họ, mang đến chỗ Ngụy Đình Phong để làm xét nghiệm độ phù hợp chính xác hơn, kết quả lần lượt là 90% và 92%. Và Ninh Chúc chỉ có thể ngửi thấy mùi của người sau.

Ninh Chúc liếc nhìn bóng lưng Đậu Trường Tiêu.

Độ phù hợp của cậu với Alpha trước mặt này, ít nhất cũng trên 90%.

Khi cảnh sát và người của quán lần lượt đến, Đậu Trường Tiêu đã thu hồi pheromone trước đó, trong không khí chỉ còn lại hơi thở lạnh lẽo của đêm khuya. Trong số các nhân viên từ hộp đêm đến, có vài người Ninh Chúc quen biết, có cả quản lý đã cấp đặc quyền cho cậu không lâu trước đó, và cả cậu Omega nam đã giúp cậu báo cảnh sát.

Quản lý tới liên tục xin lỗi, nhưng Ninh Chúc đã ngăn lại: "Xung đột cũng không phải xảy ra trong quán, không liên quan đến mấy anh."

Cậu nhìn thoáng qua cậu Omega đứng lùi lại phía sau, cậu ta liền nhanh chóng chạy tới, hỏi: "Ninh tiên sinh, anh không bị thương chứ?"

"Không." Ninh Chúc chỉ vào Đậu Trường Tiêu đang quay lưng lại với mình, hỏi: "Cậu gọi người đến à?"

Omega gật đầu, nói: "Tôi không biết anh đi đường nào, nên tôi và Thành Dương đã đi sang phía bên kia để tìm anh."

Thành Dương là một Alpha đang đứng phía sau cậu ta. Ninh Chúc liếc mắt nhìn qua, cảm thấy có chút quen thuộc. Trí nhớ của cậu không tồi, nhớ ra đối phương chính là bạn đồng hành của Đậu Trường Tiêu trước đó.

Cảnh sát đưa những kẻ nằm vật vã trên đất lên xe cảnh sát, Ninh Chúc và những người liên quan khác cũng được thông báo đến sở cảnh sát để lấy lời khai.

Cậu Omega nam báo cảnh sát tên là Phương Hoài Tâm, lúc lấy lời khai cậu ta ở ngay bên cạnh Ninh Chúc.

"...Cậu là sinh viên trường S à?" Cảnh sát ngạc nhiên nói, "Học ở một trường giỏi như vậy, mới năm thứ hai, sao lại chạy ra đây làm việc này?"

Phương Hoài Tâm mím môi, nói: "Trong nhà có người bị bệnh."

Ninh Chúc nghe được một câu, hơi bất ngờ.

Cậu cũng từng học đại học S, không ngờ ra ngoài một chuyến lại gặp được bạn học cũ.

Sau đó là làm biên bản lời khai riêng. Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn thấy Ninh Chúc ngồi thẳng thớm, cổ cũng ưỡn thẳng, không khỏi cười nói: "Không cần căng thẳng, cứ thoải mái trả lời câu hỏi là được."

Ninh Chúc: "À, tôi là vì..."

Giọng cậu chợt ngừng lại.

Lúc này, tuyến thể sau gáy không hề có cảm giác khó chịu nào.

Ninh Chúc đưa tay giật nhẹ vòng cổ, miếng dán bên trong cọ xát vào da.

Thế nhưng vẫn không có một chút cảm giác châm chích nào.

Sau một hồi vật lộn, trời đã về khuya.

Ninh Chúc là người cuối cùng hoàn thành lời khai, bước ra từ phòng thẩm vấn và bắt gặp Phương Hoài Tâm đang đeo cặp sách ở hành lang. Đối phương dường như vẫn luôn đợi cậu, vừa thấy Ninh Chúc xuất hiện, Phương Hoài Tâm liền vẫy tay và đi tới.