Khoảnh khắc tầm mắt chạm đến khuôn mặt Ninh Chúc, bước chân của Alpha vốn định thờ ơ đi tiếp, bỗng nhiên đột ngột dừng lại.
"..."
Anh ta cúi xuống nhìn Ninh Chúc, không biểu cảm nhìn chằm chằm vài giây.
Ninh Chúc thầm nghĩ: Ánh mắt này đúng là để câu kéo khách. Chắc chắn là tiếp viên rồi.
Bên cạnh Alpha còn có một thanh niên đi cùng. Thấy bạn mình tự dưng dừng lại, cậu ta khó hiểu mở miệng: "Trường Tiêu, đi thôi?"
Trường Tiêu.
...Nghệ danh nghe cũng hay đấy.
Ninh Chúc cười với "Trường Tiêu".
Người sau có lẽ cảm thấy Ninh Chúc trông không giống khách hàng có thể chi trả mức cao, liền lặng lẽ quay mặt đi, cùng bạn mình đi về phía quầy bar.
Ra khỏi quán bar hộp đêm, Ninh Chúc đi dọc theo con đường về phía tây. Con phố nơi quán bar tọa lạc phần lớn là các loại hình giải trí, về đêm lượng khách tăng vọt, đường sá tắc nghẽn, người say xỉn gây rối, nằm vật vã trên đường cũng nhiều, thông thường tài xế đều không muốn lái xe vào con phố này vào nửa đêm, phải đến ngã rẽ phía tây mới có thể gọi xe.
Đi qua vài cửa hàng cuối cùng đèn neon nhấp nháy, đoạn đường phía trước môi trường tối hơn một chút, là hàng chục cửa hàng bách hóa và các cửa hàng nhỏ liên tiếp nhau, giờ này đã đóng cửa nghỉ ngơi.
Ánh sáng trên mặt đường chủ yếu đến từ những cột đèn đường, bóng của Ninh Chúc bị đèn đường phía sau kéo dài ra, từ chân cậu kéo dài về phía trước.
Đi yên tĩnh một lát, bỗng nhiên hai bên chân xuất hiện thêm vài bóng mới, bất kể bước chân của Ninh Chúc nhanh hay chậm, chúng vẫn luôn bám sát theo cậu.
Ninh Chúc trực giác có điều không ổn, lặng lẽ lấy điện thoại ra giả vờ nghe điện thoại.
Lúc này, những cái bóng bên chân lại động đậy, một trong số đó xông lên vài bước.
Cổ tay Ninh Chúc bị người ta mạnh mẽ kéo lại, sau đó điện thoại trượt khỏi lòng bàn tay bị đối phương giật lấy.
Đám người này phản ứng cũng nhanh thật.
Ninh Chúc thầm chửi thề một tiếng trong lòng, quay người lại, không ngoài dự đoán thấy vài gương mặt quen thuộc.
Người đàn ông vừa cướp điện thoại của Ninh Chúc nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi báo cảnh sát vừa gọi đi, trong lòng giật thót. Hắn luống cuống cúp máy, nghiến răng chửi bới vài câu.
Hắn quay đầu gọi: "Anh Lôi, thằng này suýt nữa thì báo cảnh sát rồi!"
Alpha họ Lôi đứng đầu, nghe vậy sắc mặt càng trầm xuống, cười lạnh một tiếng, nhìn Ninh Chúc nói: "Mày cũng thông minh đấy. Đã có đầu óc, sao vừa nãy ở trong quán lại không biết điều mà dám đối đầu với lão tử?"
"Vừa nãy quản lý ở quán đó gọi mày là Ninh tổng... Tao ở Bắc Thành bao năm nay, cũng chưa từng nghe nói trong giới có công tử thế gia nào họ Ninh cả. Một thằng nhà giàu mới nổi hôi hám kiếm được chút tiền ở Bắc Thành, vậy mà cũng dám đối đầu với tao." Nói xong, hắn ra hiệu cho đàn em vừa hành động.
Người kia nhận được tín hiệu, cầm chiếc điện thoại cướp được lên cân nhắc vài cái, sau đó giơ tay mạnh mẽ ném vào tường!
Màn hình điện thoại lập tức vỡ tan tành như mạng nhện! Thân máy cùng với những mảnh vỡ văng tung tóe, "đùng" một tiếng rơi xuống đất.
Ninh Chúc nhíu mày, không kịp để ý điện thoại, cậu đếm số người đối diện, tổng cộng bốn người, đều là nam giới, ít nhất ba người là Alpha.
Sau đó cậu tự đánh giá sức chiến đấu của mình, nhận ra mình đang ở thế yếu áp đảo.
"..."
Mấy người đối diện tiến sát đến cậu, Ninh Chúc từ từ lùi lại hai bước, ánh mắt khắp nơi tìm kiếm nơi có ánh sáng, lối rẽ gần nhất cũng cách hơn năm mươi bước. Chưa kịp suy nghĩ ra kết quả, một người đối diện đã vòng ra sau lưng cậu, chặn đứng con đường thoát thân duy nhất.