Chương 1

Đậu Trường Tiêu đã chú ý đến người đàn ông đi phía trước một lúc rồi.

Từ lúc vào cửa, người nọ vẫn luôn đi trước hắn. Mười mấy phút trôi qua, Đậu Trường Tiêu đã đi được nửa vòng triển lãm, thế mà vẫn chạm mặt đối phương.

Khách khứa đến xem tranh không ít, đi loanh quanh vô tình nhìn thấy nhau vài lần cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì. Sở dĩ Đậu Trường Tiêu nhớ kỹ người này, chủ yếu là vì cặp kính râm ngự trên sống mũi y.

Kiểu dáng thực sự rất phô trương.

Mỗi lần người nọ dừng lại ngắm tranh, Đậu Trường Tiêu lại bị mấy hạt kim cương đính trên gọng kính làm cho lóa mắt.

Hắn chưa từng thấy ai đi xem triển lãm lại đeo kính râm cả. Màu sắc là yếu tố quan trọng nhất khi thưởng thức tranh, đeo kính màu như vậy ít nhiều cũng là thiếu tôn trọng họa sĩ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chất lượng tranh ở đây cũng chẳng cao sang gì.

Đậu Trường Tiêu đút tay vào túi quần, dời mắt khỏi cặp kính râm kia, lướt nhìn bức tranh sơn dầu trước mặt.

Triển lãm lần này do một doanh nhân giàu có ở Vân Thành tổ chức cho cậu con trai cả mới du học về. Nói trắng ra, việc này chẳng khác gì cha mẹ dán "phiếu bé ngoan" của con lên tường để mọi người cùng chiêm ngưỡng.

Thực chất chỉ là màn "tự sướиɠ" đốt tiền của thiếu gia nhà giàu mà thôi.

Nếu không phải do người khác nhờ vả, Đậu Trường Tiêu tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian vào trò chơi trẻ con thế này.

Đang lúc mất kiên nhẫn, bỗng hắn nghe thấy sau lưng có tiếng gọi: "Ninh Tổng?"

Một người đàn ông đeo thẻ nhân viên lướt qua người Đậu Trường Tiêu. Nhìn trang phục thì có vẻ là quản lý phụ trách việc bán tranh.

Anh ta đi thẳng đến bên cạnh vị khách đeo kính râm, cười nịnh nọt, nhiệt tình nói: "Thật không ngờ ngài lại đích thân đến đây."

Ninh Tổng - chính là chàng trai đeo kính râm - mỉm cười đáp: "Triển lãm riêng của họa sĩ Nhiệm, đương nhiên tôi phải tự mình đến xem. Hơn nữa trợ lý của tôi ấy mà, đúng là thứ nhà quê! Chẳng hiểu gì về nghệ thuật cả, cử cậu ta đi mua tranh tôi không yên tâm."

Nghe thấy hai chữ "mua tranh", người quản lý liền hỏi: "Ngài đã ưng ý tác phẩm nào chưa ạ?"

Thấy cậu có ý định mua, anh ta lập tức nhập vai nhân viên tiếp thị, giới thiệu ngay bức tranh gần đó. Từ phong cách, trường phái cho đến cảm hứng sáng tác, anh chém gió hoa mỹ đến mức bay bổng.

Đậu Trường Tiêu vốn định rời đi, nghe vậy liền thuận thế liếc mắt sang bên cạnh.

Ông ngoại hắn có thành tựu rất cao trong mảng tranh thủy mặc, cũng rất am hiểu tranh sơn dầu. Tuy hắn không hứng thú với hội họa, nhưng nhờ mưa dầm thấm lâu từ nhỏ, gu thẩm mỹ vẫn được coi là chuyên nghiệp.