Văn án: Là một con cá mặn chỉ muốn nằm yên hưởng thụ, lý tưởng lớn nhất của Thẩm Yên chính là lãng phí thời gian, ăn không ngồi rồi. Thế nhưng, bố mẹ lại nhất quyết muốn cô có một công việc ổn định. S …
Văn án:
Là một con cá mặn chỉ muốn nằm yên hưởng thụ, lý tưởng lớn nhất của Thẩm Yên chính là lãng phí thời gian, ăn không ngồi rồi.
Thế nhưng, bố mẹ lại nhất quyết muốn cô có một công việc ổn định.
Sau khi liên tục thúc ép Thẩm Yên thi công chức, thi biên chế thất bại, bố mẹ cô đành tự thân vận động, xin cho cô một công việc đàng hoàng, ngồi văn phòng tại một tập đoàn lớn.
Trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, Thẩm Yên nhận được offer của một công ty niêm yết nổi tiếng tại thành phố S, miễn cưỡng bắt đầu cuộc đời làm công ăn lương của mình.
*
Ngay ngày đầu tiên gặp Thẩm Yên, Chu Hành đã có ấn tượng rất tốt với người trẻ tuổi vừa chăm chỉ vừa giản dị như vậy.
Cô khác hẳn với đám người “dựa vào quan hệ” trước đây. Những kẻ kia ăn diện lòe loẹt, mùi nước hoa nồng nặc có thể ngửi thấy ngay từ cửa thang máy, bọn họ bước vào văn phòng tổng giám đốc chỉ với một mục đích duy nhất.
Cho đến một ngày nọ, khi hai người dần trở nên thân quen hơn, Chu Hành bắt đầu quan tâm tới chuyện đi làm của Thẩm Yên.
Chu Hành: “Mỗi sáng đi làm chắc mệt lắm nhỉ.”
Thẩm Yên: “Cũng ổn mà, tôi thường tám rưỡi mới dậy.”
Chu Hành: “Nhưng chín giờ chúng ta làm việc cơ mà?”
Thẩm Yên: “Đúng vậy, nhà tôi ở ngay gần đây.”
Chu Hành: “Hả?”
*
Chu Hành, trợ lý tổng giám đốc của Tập đoàn Lục thị.
Là một người bình thường, từ nhỏ đến lớn chỉ học trường công lập, Chu Hành cũng không hiểu vì sao đến lúc tốt nghiệp, bạn bè xung quanh anh lại lần lượt “lột xác”, ai nấy đều trở thành những người giàu có, trong nhà như có “ngôi vua” chờ kế thừa.
Người bạn từ nhỏ đã toát ra khí chất tổng tài bá đạo, quả nhiên là người thừa kế của tập đoàn bất động sản hàng đầu thành phố S.
Người bạn từ nhỏ đã lập chí làm bác sĩ cứu người, hóa ra là người thừa kế của bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố S.
Người bạn từ nhỏ chỉ muốn làm cá mặn nằm yên, gia đình đã sớm lập quỹ tín thác cho anh ta, chỉ cần tốt nghiệp đại học là mỗi năm có thể nhận một nghìn vạn tiền sinh hoạt.
Chỉ có mình anh, xuất thân từ một gia đình bình thường, là người bình thường đúng nghĩa.
Ngay khi anh còn nghĩ rằng đời mình sẽ đi làm bình thường, làm việc bình thường, trở thành một “con trâu cày” bình thường, thì đúng ngày hôm đó, văn phòng tổng giám đốc lại có thêm một thực tập sinh.
Thực tập sinh trông hết sức bình thường, nhưng không ngờ cũng là một người đi cửa sau.