Chỉ là... động tác và thành phẩm đều không đẹp thế này, nhân cũng không phong phú như vậy.
Thậm chí có lúc hoàn toàn không có nhân, chỉ là lấy bột mì thô vụng về nặn thành hình bánh bao, tạm an ủi.
Đây là chiến thuật gì?
Hắn theo bản năng bắt chước động tác của Mục Ngư, nhưng không nắm được bí quyết.
Vỏ bánh bao hấp chín mềm xẹp, như đứa bé mập không xương, ngoan ngoãn nằm trên giấy lót xửng, theo động tác di chuyển lắc lư không ngừng, "biu~biu~"
Mục Ngư tay trái cầm thìa tay phải cầm đũa, trước tiên cẩn thận gắp nó ra, dùng răng nanh nhọn cắn một lỗ nhỏ, nước dùng nóng lấm tấm váng mỡ liền trào ra, nhanh chóng tụ thành vũng trong thìa.
Trước hút nước dùng, sau chấm dấm thơm, ngon tuyệt ngon tuyệt!
Mấy cái sau hơi nguội rồi, không sợ bỏng nữa, có thể nhét thẳng vào miệng, cắn một cái mạnh, cả miệng nước dùng tươi liền bung ra.
Siêu thỏa mãn.
Cổ họng Sư Vô Nghi theo bản năng nuốt một cái, khẽ nhắm mắt, hút tinh hoa của đồ cúng.
Thấy người bạn nhỏ lông mày giãn ra, rõ ràng rất thích, Mục Ngư cảm thấy rất thành tựu, rồi lại tiếc là đối phương không thể thực sự ăn được.
Cảm giác thỏa mãn khi nhai nuốt là không thể thay thế được, không thì Trương Xán cũng không đến nỗi thèm như vậy.
Giá mà có thể giống như lần làm tiệc cho Trương Xán, xuất hồn một lần nữa thì tốt, dùng nguyên liệu âm phủ làm một bữa, Sư Vô Nghi sẽ có thể ăn thực sự.
Nhưng vấn đề là, cậu không thể chủ động xuất hồn được!
Vẫn phải hỏi đạo sĩ lang thang thôi, ông ta biết nhiều chuyện lung tung lắm.
Chiều mở cửa hàng không lâu, ông Ngưu và Hồ Thanh Thanh trước sau bước vào, một người xách l*иg chim, một người xách một túi to đầy trái cây.
"Anh Tiểu Mục, đây là lễ cảm ơn của em." Hồ Thanh Thanh thở hổn hển nói.
Mấy trái cây này nặng quá, làm cô ấy mệt đứt hơi.
"Thù lao dì em đã trả rồi, cái này anh không thể nhận được." Mục Ngư lắc đầu lia lịa.
Nhưng cô bé rất kiên quyết: "Của dì là của dì, của em là của em, đây đều là dùng học bổng của em mua đấy."
Mục Ngư sững người, rồi cười: "Vậy được."
Lát nữa làm cho cô bé một ly sinh tố trái cây.
Ông Ngưu tò mò hỏi: "Sao thế, Tiểu Mục lại giúp việc gì à?"
Sự thật không tiện nói ra, Hồ Thanh Thanh mơ hồ đáp: "Anh ấy đã giúp cháu một việc rất lớn."
Ông Ngưu cũng không hỏi kỹ, chỉ gật đầu: "Phải rồi, thằng bé Tiểu Ngư này tốt bụng."
Mấy khu chung cư gần đây toàn là ông già bà cả, con cái phần lớn không ở bên cạnh, Mục Ngư thường xuyên giúp họ vật lộn với mua sắm online, quét mã gì đó.
Mục Ngư rót cho họ nước chanh đá, ngẩng đầu thấy con sáo kia bị hói mấy chỗ, giữa bộ lông đen bóng lộ ra mấy mảng da hồng trắng, đặc biệt nổi bật.
"Sao thế này?"
Sáo cũng bị rụng lông từng mảng?
Ông Ngưu bực bội nói: "Lợi hại rồi, đánh nhau với người ta đấy."
Chim nuôi trong nhà thường không bay lung tung, nên những người chơi chim như họ, thỉnh thoảng cũng thả chim ra, để chúng tìm cảm giác thiên nhiên trên cây.
Sáng nay ông ấy đang thả chim với người ta, ai ngờ "tình địch" của con sáo nhà mình cũng ở đó.
Lại thêm tên ngốc này hay thù dai, lên là xé lông người ta...
"Đánh thì đánh đi," Ông Ngưu càng nói càng tức: "Còn đánh thua nữa chứ!"
Bị mấy ông già bà cả xung quanh cười nhạo một trận.
Mục Ngư: "..."
Hồ Thanh Thanh: "..."
Thật sự hơi mất mặt ha.
Nghe ra sự thất vọng của chủ nhân, con sáo bị hói càng thêm tự kỷ, co cổ cuộn trong l*иg, thở dài thườn thượt.
Mục Ngư hì hục cười nửa ngày.
Chớp mắt đã mười một rưỡi, đợt khách đầu tiên trong cửa hàng dần dần tản đi, Mục Ngư rảnh rỗi không có việc gì bèn nói chuyện với Sư Vô Nghi: "Mỗi lần anh đấu với anh Tạ kia, trên người luôn lóe ánh vàng, đó có phải là công đức mà anh ta nói không?"
Sư Vô Nghi vừa định trả lời, bỗng nghe thấy có người "cốc cốc" gõ cửa.