Chương 48: Khó xử

Thương nhân thời Đại Đường có thể nói là hạnh phúc nhất so với các triều đại lịch sử khác, bởi địa vị của họ rất cao, lại không bị cấm mặc lụa là gấm vóc. Nhưng dù Triệu gia có là đại gia tộc giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa, thì hộ tịch của họ vẫn chỉ là thương nhân mà thôi.

Nói cho cùng thì mọi người cũng đều là gà rừng cả. Dù ngươi có tiền mua được lông công cắm lên đuôi, thì cũng chẳng thể biến thành sĩ tộc được đâu! Nếu thực sự không phục, ngươi cứ thử đi hỏi cưới con gái của một gia đình quan lại quyền quý xem sao?

Liệu người ta có chịu gả cho không?

Ừm, Dương Thạch thị cũng chỉ có thể coi là xuất thân từ nửa gia đình quan lại. Đừng nói đến chuyện truy ngược lên ba đời, ngay cả cha bà ta đời này cũng chỉ là một nông dân một chữ bẻ đôi không biết. Bà ta chỉ có duy nhất một người ca ca đang làm Lục sự tham quân ở nha môn châu phủ. Chính nhờ điều này mà Dương Thạch thị ở Dương gia mới có thể chèn ép mấy người chị em dâu đến mức không thở nổi, một tay nắm quyền làm chủ suốt mấy chục năm trời.

Chỉ bằng vài câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, Quý thị đã vả cho Triệu Thân thị một cái tát sưng vù mặt mày.

Triệu Thân thị tức đến sôi máu, mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng đành hậm hực phất tay áo bỏ đi cùng đám người hầu ăn mặc lòe loẹt.

Tiễn Triệu Thân thị cùng đám người hầu hào nhoáng của bà ta đi rồi, hai mẹ con Quý gia đưa mắt nhìn nhau. Dường như đã trút được cơn giận, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bức bối khó chịu.

Quý Anh Anh mới gặp Triệu Thân thị lần đầu thì không nói làm gì. Nhưng trước đây khi con cái còn nhỏ, Quý thị vẫn luôn coi Triệu Thân thị là một khách hàng đáng kính trọng. Triệu gia cần tơ lụa của xưởng nhuộm Hoán Hoa, thái độ của Triệu Thân thị tuy không thể nói là nhiệt tình, nhưng cũng khá khách sáo. Quý thị cũng không ngờ rằng chỉ vì một mối hôn sự mà bộ mặt khác của Triệu Thân thị lại lộ rõ như vậy.

Quý thị thở dài thườn thượt, trong mắt tràn đầy vẻ lo âu: "Nhịn một lúc sóng yên biển lặng mới là đạo lý. Chúng ta xả được cơn giận rồi, nhưng trong lòng Triệu phu nhân chắc chắn sẽ sinh oán hận. Anh Anh à, con thực sự xác định muốn đến với Triệu nhị lang sao?"

Có một bà mẹ chồng hống hách như vậy, gả qua đó e rằng những ngày tháng sau này sẽ chẳng dễ chịu chút nào.

"Chàng ấy là chàng ấy, Triệu phu nhân là Triệu phu nhân mà." Quý Anh Anh nói xong cũng thấy phiền lòng: "Còn chưa đính hôn mà đã ra cái vẻ mẹ chồng rồi. Rốt cuộc đây là muốn kết thông gia hay là muốn kết thù oán vậy? Ai nói sau khi đấu gấm xong, Triệu gia đến cầu thân là con nhất định phải đồng ý chứ? Triệu phu nhân không phải tưởng rằng Triệu gia có tiền, đến cầu thân là nể mặt nhà ta lắm rồi, nên nhà ta sẽ không dám từ chối bà ấy đấy chứ?"

Cầu thân là phải cầu xin, chữ "cầu" còn đứng đằng trước cơ mà. Quý thị cũng nghĩ như vậy. Trong lòng bà thầm than thở, sao Triệu nhị lang lại sinh ra trong cái nhà họ Triệu ấy chứ? Nhị lang của xưởng nhuộm Chu gia cũng đến cầu thân, Chu phu nhân cười nói hòa nhã biết bao. Thậm chí bà ấy còn đưa ra điều kiện là ngay khi Anh Anh về làm dâu sẽ lập tức cho ra ở riêng, lại còn mở thêm một xưởng nhuộm nữa cho Chu nhị lang.

Quý thị nhàn nhạt nói: "Được thôi, nếu Triệu gia đến cầu thân, mẹ sẽ từ chối. Mẹ thấy nhị lang Chu gia cũng không tệ. Chu phu nhân đã nói rồi, gả qua đó là được ra ở riêng ngay, con cũng không cần phải chịu sự quản thúc của mẹ chồng. Cũng chẳng ai bắt con phải làm theo "Nữ giới" hay "Nữ luận ngữ" cả."

Quý Anh Anh cứng họng.

Đôi má nàng ửng hồng như thoa một lớp phấn hoa đào, mày hơi nhíu lại, cái miệng nhỏ nhắn cong lên. Vừa khó xử lại vừa không cam lòng. Nhìn con gái như vậy, tim Quý thị đau nhói. Đứa con gái bà vất vả nuôi nấng mười sáu năm trời, trái tim đã sớm trao cho nhị lang Triệu gia mất rồi.

"Anh Anh, con thực sự hiểu rõ về Triệu Tu Duyên sao? Hắn tốt ở điểm nào? Mẹ chỉ sợ con nhìn người không rõ thôi."

Triệu Thân thị chỉ là mẹ chồng, còn Triệu Tu Duyên mới là người chồng sẽ đi cùng con gái bà suốt cả cuộc đời. Ngộ nhỡ Triệu Tu Duyên cũng giống như Triệu Thân thị... Quý thị không dám nghĩ đến kết quả đó.

Trong phòng khách, hai mẹ con đang nói chuyện, Lý ma ma biết ý liền cho các tỳ nữ lui xuống, còn mình thì đứng canh ở cửa. Ánh nắng ngả về tây chiếu qua cửa lớn, nhuộm vàng cả căn phòng.

Quý Anh Anh cắn môi, lấy hết can đảm nói: "Chàng ấy tin tưởng con."