Chương 47: Lên mặt

Triệu Tu Duyên đã vào Tàng Trân các dệt gấm, nghe người dưới báo lại mọi chuyện đều thuận lợi. Triệu Thân thị nghĩ thầm, đợi cuộc thi đấu gấm kết thúc sẽ cùng Quý gia kết thông gia. Bản thân bà ta còn chưa từng gặp mặt Quý thị và Quý Anh Anh bao giờ. Chiều nay rảnh rỗi, bà ta liền mang tâm thế "trước kia chỉ là hàng xóm cách nhau con phố, nay sắp thành thông gia rồi, còn chưa biết hậu viện Quý gia ra làm sao" để đến thăm hỏi.

Quý gia tuy nhỏ nhưng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ. Trong phòng bày biện vài chậu cúc đang độ nở rộ, còn có hai cuốn sách quý. Đặt bên cạnh những món đồ nội thất kiểu dáng cũ kỹ lại toát lên vẻ cổ kính, trang nhã.

Quý thị ăn nói nho nhã, không hề giống người đàn bà đanh đá thô lỗ trong tưởng tượng của bà ta. Gia thế thấp kém một chút, nhưng có được bà thông gia như vậy cũng tạm chấp nhận được.

Dù sao thì Nhị Lang cũng đã nhận định Quý Anh Anh rồi. Lão thái gia cũng đã đồng ý. Tâm tư của Triệu Thân thị từ việc đánh giá xem thông gia có đạt chuẩn hay không đã chuyển sang suy nghĩ "nó sẽ là con dâu của mình". Bà ta chống khuỷu tay lên tay vịn ghế trơn bóng, quyết định phải dạy dỗ Quý Anh Anh ngay từ bây giờ: "Nghe nói Nhị nương thêu thùa rất giỏi. Có biết chữ không?"

Thời nay, những nhà có điều kiện cho con gái đi học, không cầu mong trở thành tài nữ ngâm thơ làm phú như Ngư Huyền Cơ hay Tiết Đào, chỉ cần biết mặt chữ, xem hiểu sổ sách là được. Đặc biệt là nhà buôn bán, chủ mẫu mà không biết chữ thì không đạt yêu cầu. Triệu Thân thị rất quan tâm đến điểm này.

Quý Anh Anh nén giận đáp: "Dạ có biết."

Triệu Thân thị ừ một tiếng rồi nói: "Không cần đọc mấy thứ Tứ thư Ngũ kinh hay học Lục nghệ làm gì. Nhưng phải học cho tốt “Nữ giới” và “Nữ luận ngữ”. Nói đến đây, sắc mặt bà ta nghiêm lại, lạnh lùng nói: "“Phàm là phận nữ nhi, phải biết lễ nghĩa. Khách khứa đến nhà, sắp xếp chỗ ngồi. Chỉnh đốn y phục, đi nhẹ nói khẽ. Khoanh tay cúi đầu, mời qua sân nhà. Hỏi han đúng lúc, xưng hô rành mạch. Trả lời ân cần, nhỏ nhẹ dịu dàng.” Vừa vào cửa đã la lối om sòm, những lời trong “Nữ luận ngữ” này, con đã làm được chưa?!"

Quý Anh Anh tức muốn lật bàn! Gân xanh trên trán giật giật vì giận. Nhịn bà lâu lắm rồi đấy nhé!

Quý thị thầm nghĩ, con gái ta còn chưa đính hôn với Triệu gia, bà đã dạy dỗ ngay trước mặt ta rồi sao? Đây là dạy dỗ Anh Anh, hay là mượn cớ mắng ta là một góa phụ không biết dạy con? Quý thị lại nhớ đến những lời mỉa mai trước đó của Triệu Thân thị, sắc mặt càng thêm khó coi.

"Nữ giới" là do Ban Chiêu thời Đông Hán viết để giáo dục con gái về Tam tòng Tứ đức. "Nữ luận ngữ" là sách răn dạy phụ nữ do hai tỷ muội Tống Nhược Tân và Tống Nhược Chiêu biên soạn vào những năm Trinh Quán. Phụ nữ thời Đường phần lớn đều dùng hai cuốn sách này làm khuôn vàng thước ngọc để học tập.

Đại Đường dân phong cởi mở, lại trải qua triều đại Võ Chu. Yêu cầu đối với phụ nữ không quá hà khắc. Mặc trang phục người Hồ ra đường, nữ cải trang nam là mốt rất thịnh hành. Học hai cuốn sách này để biết đạo lý đối nhân xử thế và lễ nghi của người phụ nữ, ra ngoài không thất lễ là đã tốt lắm rồi.

Quý Anh Anh tự thấy khi biết Triệu phu nhân đang ở sảnh đường, nàng lập tức im lặng, đi nhẹ nói khẽ bước lên thỉnh an. Triệu phu nhân nhìn nàng với ánh mắt khinh thường, nàng vẫn nén giận trả lời từng câu một. Nàng thất lễ ở chỗ nào chứ?

Quý thị vò nát chiếc khăn tay trong tay, vì hôn sự của con gái và Triệu Tu Duyên mà lại phải nhẫn nhịn chịu đựng.

Vừa nãy thì mỉa mai mẹ ta không biết dạy con, giờ lại bảo ta không biết lễ nghĩa. Hóa ra thấy mẹ con ta lịch sự tiếp đón thì tưởng dễ bắt nạt lắm phải không? Quý Anh Anh đâu có tính khí tốt như vậy, liền cúi đầu hành lễ với Quý thị: "“Cha mẹ trách mắng, chớ có hoảng hốt. Lại gần lắng nghe, sớm hôm suy ngẫm. Nếu có sai sót, sửa đổi từ từ. Lời cha mẹ dạy, chớ coi thường. Tuân theo lời dạy, không được ngang ngạnh.” Con gái đã khắc ghi trong lòng. Nếu có chỗ nào không phải, xin mẹ cứ dạy bảo."

Nàng cũng lôi "Nữ luận ngữ" ra, ý là ta có sai thì mẹ ta dạy. Bà chưa thành mẹ chồng ta đâu, chưa đến lượt bà lên tiếng.

Quý thị nghe vậy trong lòng sướиɠ rơn. Góa phụ chống đỡ cả gia đình, nuôi lớn con cái, Quý thị cũng đâu phải dạng vừa. Bà dịu dàng nói: "Con ta từ nhỏ đã được dạy dỗ, nết na thùy mị, biết lễ nghĩa, hào phóng. Ta rất yên lòng."

Con gái ta gia giáo tốt lắm, ta rất hài lòng. Bà muốn bới lông tìm vết thì đừng có mơ.

Hai mẹ con kẻ tung người hứng, bỏ mặc Triệu Thân thị sang một bên.

Quý thị nói xong liền mỉm cười dịu dàng với Triệu Thân thị, coi như trả lời cho lời chỉ trích vừa rồi của bà ta: "Nhà buôn bán chúng ta cũng chẳng dám mơ tưởng trèo cao với dòng dõi thế gia vọng tộc. Để Triệu phu nhân chê cười rồi. Ta sẽ tận tâm dạy dỗ con bé."

Những hộ kinh doanh buôn bán thì giọng điệu lại càng cao ngạo.