Lý ma ma nhận được ánh mắt ra hiệu của Quý thị, liền lặng lẽ lui ra khỏi sảnh đường.
Quý Anh Anh chạy nhanh như gió, chớp mắt đã đến cửa. Vừa hay nàng nghe được câu nói của Triệu Thân thị, trong lòng thầm nghĩ: "Kẻ nào mà to gan thế, dám chạy đến nhà mình tìm mắng sao?" Cơn giận bốc lên, nàng chẳng màng để ý đến ánh mắt ra hiệu của Lý ma ma, vội chỉnh trang lại y phục rồi dẫn theo Lăng Nhi bước qua ngạch cửa.
Trong chính đường, Quý thị và một người phụ nữ ngồi trên hai chiếc ghế bành đặt ở vị trí chủ tọa, chia làm hai bên trái phải. Sau lưng Quý thị có một tỳ nữ quỳ hầu. Còn sau lưng người phụ nữ kia là một bà tử và bốn tỳ nữ cùng quỳ.
Chưa nói đến số lượng người hầu gấp đôi nhà họ Quý, chỉ nhìn trang phục thôi đã thấy sự khác biệt. Các tỳ nữ đều mặc áo ngắn màu hồng phấn, váy dài trắng, khoác thêm áo bán tí màu xanh đá. Tóc búi kiểu trôn ốc, cài trâm vàng bạc, ăn mặc còn sang trọng hơn cả tiểu thư nhà thường dân. Lại nhìn bà tử kia, bà ta mặc áo gấm dệt hoa văn đối xứng màu xanh. Một bà tử mà lại được mặc áo gấm! Mái tóc hoa râm búi tròn, cài trâm vàng, nếu mời ngồi lên ghế trên, chắc chắn người ta sẽ lầm tưởng là chủ mẫu nhà nào đó.
Người hầu đã ăn mặc sang trọng như vậy, người phụ nữ kia lại càng lộng lẫy hơn. Bà ta búi tóc cao hơn một thước, trên đầu cài đầy trang sức vàng lấp lánh. Người mặc áo gấm màu đỏ thạch lựu dệt hoa văn đoàn hoa chữ phúc nhỏ, bên dưới là váy dài màu xanh biếc thêu hoa cúc vàng, mà từng cánh hoa cúc ấy đều được thêu bằng chỉ vàng. Dải lụa khoác màu vàng mơ vắt trên tay dài quét đất. Cả người bà ta rực rỡ sắc màu, làm bừng sáng cả sảnh đường nhà họ Quý thêm vài phần.
Hai bên tương phản rõ rệt, Quý thị trông chẳng khác nào ngọn cỏ dại nép mình dưới đóa mẫu đơn.
Quý Anh Anh thầm nghĩ, thảo nào người phụ nữ này đến làm khách mà lại dám hống hách, chỉ trỏ chuyện chủ nhà dạy con thế nào. Hóa ra là cậy có tiền nên mới mạnh miệng như vậy.
Có tiền thì sao chứ? Xưởng nhuộm Hoán Hoa bớt đi một mối làm ăn cũng đâu đến nỗi chết đói. Mẹ đang ở đây, chưa đến lượt nàng lên tiếng cãi lại khách. Quý Anh Anh siết chặt nắm tay, móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay mới kìm nén được cơn giận.
"Mẹ." Quý Anh Anh nhún người hành lễ một cách nho nhã.
Quý thị gượng cười: "Nhị nương, mau đến chào Triệu đại phu nhân đi."
Một tia sét như đánh ngang tai Quý Anh Anh. Đây là mẹ của Triệu Tu Duyên sao? Bà ta đến đây làm gì? Cho dù là đích thân đến cầu thân, cũng đâu cần phải bày ra cái vẻ giàu sang phú quý để dằn mặt thông gia như thế chứ? Ấn tượng đầu tiên của Quý Anh Anh về Triệu Thân thị quả thực chẳng tốt đẹp chút nào.
Từ lúc nàng bước vào, Triệu Thân thị cứ nhìn chằm chằm vào nàng. Trong lòng Quý Anh Anh đang sục sôi bong bóng giận dữ, nhưng bề ngoài vẫn phải giả vờ, nàng nhẹ nhàng hành lễ với Triệu Thân thị.
Triệu Thân thị chê nàng đứng ngược sáng nhìn không rõ, bèn nói: "Đây là Nhị nương phải không? Ngồi đi!"
Ngồi đâu bây giờ? Quý Anh Anh chẳng muốn ngồi cạnh bà ta chút nào. Ai ngờ ánh mắt Triệu Thân thị lại hướng về chiếc ghế đôn hình bán nguyệt ở phía dưới bà ta. Quý Anh Anh bất đắc dĩ, đành giữ lễ phép ngồi ghé nửa mông lên ghế.
Nàng hối hận muốn chết. Hùng hổ bước vào cửa là định giúp mẹ dạy cho người phụ nữ vô lễ này một bài học, ai ngờ người đến lại là Triệu phu nhân chứ? Lần này đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt rồi. Gả vào nhà họ Triệu, Triệu phu nhân muốn dạy bảo nàng thì cũng chẳng sai. Chỉ là bà ta châm chọc mẹ nàng thì quá đáng lắm rồi. Có một bà mẹ chồng như thế này, đúng là phiền phức thật.
Mặc kệ trong lòng Quý Anh Anh nghĩ gì, nhìn bề ngoài, nàng vẫn luôn cúi đầu, ngồi im thin thít. Triệu Thân thị quan sát nàng kỹ lưỡng một hồi, rồi bất ngờ dùng hai ngón tay nâng cằm Quý Anh Anh lên.
Năm ngón tay Quý thị siết chặt lấy chiếc khăn tay.
Quý Anh Anh: "!!!"
Đây là đang chọn mua nô tỳ sao? Có cần ta há miệng ra cho bà xem răng lợi có tốt không hả?
Hai mẹ con Quý thị đều không ngờ Triệu Thân thị lại hành động như vậy, nhất thời đều ngẩn người ra.
Cuối cùng Triệu Thân thị cũng nhìn rõ mặt Quý Anh Anh. Bà ta rụt tay về, chậm rãi nói: "Dáng dấp cũng không tệ! Có điều ăn mặc giản dị quá." Nói rồi bà ta liếc nhìn tỳ nữ bên cạnh mình, cảm thấy cách ăn mặc của Quý Anh Anh có phần nghèo nàn. Bà ta rút một cây trâm vàng hình phượng từ trên đầu xuống, thân trâm dài ba tấc, thích hợp với kiểu tóc búi cao. Triệu Thân thị đưa qua: "Cầm lấy, về mà chải chuốt cho tử tế."
Giọng điệu ấy chẳng khác nào ném một cái bánh bao cho kẻ ăn mày: Này, cầm lấy mà ăn!
Quý Anh Anh cảm thấy nếu mình đưa tay ra nhận, lát nữa chắc chắn nàng sẽ không nhịn được mà muốn chặt đứt cái tay này đi.
"Người lớn ban cho không thể từ chối, con nhận lấy đi." Quý thị thở hắt ra một hơi, ôn tồn nói.
Quý Anh Anh đứng dậy cúi đầu cảm tạ, trong lòng đầy uất ức mà nhận lấy. Nàng chẳng muốn ngồi cạnh Triệu Thân thị thêm chút nào, bèn nhân cơ hội lui về phía dưới Quý thị, đưa cây trâm cho Lăng Nhi cất giữ.
Triệu Thân thị thấy Quý Anh Anh ngoan ngoãn cúi đầu, cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai đôi chút. Nhà cửa nhỏ bé cũng có cái hay, trước mặt mẹ chồng không dám làm cao. Điều này khiến cái khí thế "bà chủ gia đình" của bà ta lại tăng thêm vài phần.