Chương 45: Ta sẽ dạy dỗ thay bà

Vốn dĩ người có sức bẻ gãy cành cây thì đi bộ về cũng coi như là luyện cước lực thôi. Quý Anh Anh vừa xoa cái bụng đói meo của mình, vừa quyết định để Dương Tam lang tự đi bộ về, thế là nàng liền thay đổi lời nói rồi cùng Lăng Nhi cáo từ.

Thấy ngựa đã được tắm sạch, lão quản gia cũng không nghi ngờ gì thêm, bèn dắt ngựa quay về.

Quý Anh Anh dẫn Lăng Nhi đi xuyên qua các ngõ hẻm, tiến thẳng ra chợ: "Đói lắm rồi phải không? Ta mời em đi ăn món gì ngon ngon nhé!"

"Nương tử, nô tỳ không đói. Lúc nãy lão trượng có mang cơm cho nô tỳ rồi ạ." Lăng Nhi vội nói, rồi kinh ngạc nhìn Quý Anh Anh: "Nương tử vẫn chưa dùng bữa trưa sao? Hay là chúng ta về nhà đi, trên người mình hết tiền rồi."

Quý Anh Anh nắm lấy nén bạc nhỏ, xòe ra cho nàng ấy xem: "Ai nói không có tiền? Những năm lạng bạc đấy nhé."

Lăng Nhi kinh ngạc đến mức cằm gần như rớt xuống: "Nương tử, người lấy đâu ra vậy ạ?"

"Là kiếm được đó! Ta đã nói sẽ dẫn em đi kiếm tiền ăn cơm mà, chẳng phải đã kiếm được rồi sao? Thôi được rồi, nói cho em nghe vậy. Ta tắm sạch con ngựa, hắn trả công cho ta vì đã vất vả mua nguyên liệu pha nước thuốc."

Vải vóc bị nhuộm bằng hoa hồng đỏ, nếu muốn tẩy màu đi, chỉ cần "nhúng ướt tấm lụa đã nhuộm", sau đó dùng nước tro rơm có tính kiềm dội lên, màu đỏ trên vải sẽ "lập tức biến mất". Nước thuốc màu đỏ sau khi tẩy ra cũng không cần vứt đi, mà có thể "cất giữ trong bột đậu xanh". Về sau khi cần, có thể lấy ra để nhuộm lại màu đỏ, "không lãng phí một giọt nào". Đây là kiến thức thông thường mà bất cứ ai mở phường nhuộm cũng đều biết. Vậy mà một thùng nước tro rơm lại đáng giá năm lạng bạc ư?

Lăng Nhi từ tận đáy lòng vẫn luôn cho rằng Dương Tam Lang là một kẻ phá gia chi tử. Thế nhưng, kiếm được bạc của hắn theo cách này, lỡ như hắn đi khắp nơi rêu rao chuyện hôm nay đã bắt cóc nương tử thì biết làm sao?

Thấy vẻ mặt đầy băn khoăn của nàng, Quý Anh Anh vội vàng trấn an: "Ta và Dương Tam Lang đã đập tay lập thệ rồi, chuyện hôm nay coi như bỏ qua, tuyệt đối sẽ không nhắc tới nửa lời."

“A di đà phật!” Nghe được lời cam kết đập tay lập thệ và chuyện cũ bỏ qua, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Lăng Nhi bỗng chốc giãn ra. Nàng ấy vui vẻ cầu xin Quý Anh Anh: “Nương tử, lần sau đi chùa Trúc Lâm, người nhớ mang nô tỳ theo với nhé? Hôm nay nô tỳ đã hứa nguyện rồi, nên phải đến chùa Trúc Lâm thắp cho Bồ Tát một nén hương tạ lễ.”

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc ấy, Quý Anh Anh cảm thấy có chút cảm động. Bình thường nàng vốn không ưa việc Lăng Nhi làm tai mắt cho mẫu thân nên chẳng ít lần mắng mỏ, vậy mà Lăng Nhi đối với nàng vẫn xem là có tâm. Nàng gật đầu đồng ý, rồi ghé vào tiền trang đổi thỏi bạc ra tiền lẻ.

Mặt trời đã ngả về tây, Quý Anh Anh gọi hai bát mì gánh ăn vội cho no bụng. Sau đó, nàng lại ghé Trương Ký mua thạch, rồi mua thêm hai cái bánh nướng đường đỏ cho Tương Nhi, xong xuôi mới vội vã chạy về nhà.

Lúc này, trong tay Quý Anh Anh đang có bốn lượng chín tiền bạc vụn, một trăm đồng tiền đồng vừa đổi cũng chỉ mới tiêu hết hơn hai mươi văn. Nàng rất quý số bạc này, trong lòng nơm nớp lo sợ Lăng Nhi sẽ mách lại với mẫu thân, nên suốt dọc đường không thể không “giáo huấn” lại Lăng Nhi: “Nếu thái thái hỏi tiền này ở đâu ra, thì phải nói dối thế nào cho tròn?”

Lăng Nhi lại cảm thấy tủi thân: “Nương tử đã bình an vô sự, nô tỳ cũng đâu phải kẻ ngốc. Thái thái không hỏi thì tự nhiên nô tỳ sẽ không nói.”

Nhưng đi ra ngoài cả một ngày trời, mẫu thân nhất định sẽ tra hỏi xem hôm nay đã làm những gì. Quý Anh Anh bèn bày cách cho nàng ấy: “Cứ nói là hôm nay theo ta đến chỗ người trồng hoa để ngắm hoa. Tiết trời này đang là lúc hoa cúc nở rộ…”

Đang nói, nàng bỗng khựng lại. Ý tưởng bấy lâu nay vẫn lởn vởn trong đầu mà không sao nắm bắt được, giờ đây lại hiện ra rõ mồn một. Quý Anh Anh chộp lấy tay Lăng Nhi, kích động đến mức muốn khóc: “Lăng Nhi, ta biết rồi! Ta biết mình muốn gì rồi. Về nhà thôi! Nhớ kỹ là nói với thái thái chúng ta đi ngắm hoa đấy nhé.”

Dứt lời, nàng lao nhanh về phía nhà mình. Lăng Nhi thoáng sững sờ, nhưng rồi lập tức hiểu ra Quý Anh Anh đã nghĩ ra điều gì, bèn vui vẻ chạy theo sau.

“Mẹ ơi!” Quý Anh Anh chạy vào cửa, vừa chạy vừa la hét ầm ĩ xông thẳng vào hậu viện: “Mẹ, con nghĩ ra rồi!”

“Hấp ta hấp tấp còn ra thể thống gì nữa!” Từ trong chính sảnh, Quý thị đột nhiên cao giọng quát. Bà đưa mắt ra hiệu cho Lý ma ma đang hầu hạ bên cạnh, rồi quay sang Triệu Thân thị với vẻ mặt đầy áy náy để tạ lỗi: “Tính tình Nhị nương nhà ta hơi hiếu động, đã mạo phạm đến Triệu thái thái rồi.”

Triệu Thân thị vốn dĩ đã không coi trọng Quý gia, nay nghe thấy tiếng la lối om sòm của Quý Anh Anh thì trong lòng càng thêm chán ghét. Thấy Quý thị ân cần xin lỗi, bà ta thở dài một hơi rồi nói: “Quý thái thái, bà ở góa một mình nuôi nấng con cái khôn lớn, lại phải gồng gánh cả phường nhuộm Hoán Hoa, quả thực là không dễ dàng gì. Sau này Nhị nương gả đi rồi, tự khắc sẽ có mẹ chồng dạy bảo.”

Vẻ mặt bà ta hiện rõ cái ý: "Làm quả phụ kiếm kế sinh nhai chẳng dễ dàng gì. Quý Nhị nương thiếu sự dạy dỗ đàng hoàng, mọi người đều hiểu cả mà." Lời này lại ngầm ám chỉ với Quý thị rằng: Bà không dạy được con gái, thì sau này ta sẽ thay bà quản giáo Quý Anh Anh.

Quý thị nghe xong, một cục tức nghẹn ứ nơi l*иg ngực, khiến sắc mặt đỏ bừng lên.