Chương 44

Dương Tĩnh Uyên đặt ngón tay lên môi, nhưng không huýt sáo gọi ngựa quay về. Ngón tay hắn vừa chạm vào môi, hình ảnh khuôn mặt hồng hào của Quý Anh Anh lại hiện lên trước mắt.

"Chát!" Dương Tĩnh Uyên tự tát vào mặt mình một cái, cổ tay xoay chuyển, dùng cây gậy điểm xuống đất rồi mượn lực nhảy lên, giơ gậy đập mạnh xuống đất.

Quý Anh Anh vui vẻ trò chuyện với bạch mã, cưỡi ngựa chừng một nén nhang thì đã đến cửa sau nhà lão quản gia. Nàng tung mình xuống ngựa, dùng khăn tay gói một nắm đất rồi tiến lên gõ cửa gỗ: "Lão trượng, lão trượng ơi!"

Lão quản gia đang sốt ruột chờ đợi, từ trong nhà nhìn ra thấy con ngựa trước, nghe tiếng gõ cửa liền vội vàng ra mở.

Nhìn thấy con ngựa và Quý Anh Anh ở ngoài cửa, lão quản gia không kìm được hỏi: "Quý tiểu nương tử, lang quân nhà ta đâu rồi?"

Quý Anh Anh xách chiếc khăn tay gói đất, cũng ngó vào trong cửa: "Cưỡi chung với hắn không tiện. Hắn đang luyện côn pháp ở bờ sông, bảo ta về trước. Nguyên liệu đều mua đủ cả rồi. Nha hoàn của ta đâu?"

Lão quản gia lúng túng gãi râu: "Ta mời nàng vào sương phòng nghỉ ngơi rồi. Ta đi mời nàng ra ngay đây."

Thực ra, lão sợ Lăng Nhi chạy mất làm hỏng chuyện nên đã khóa trái cửa sương phòng lại.

Quý Anh Anh trong lòng biết rõ nhưng cũng không vạch trần, bèn đi theo vào trong sân.

Lão quản gia mở khóa. Lăng Nhi nghe tin Quý Anh Anh trở về thì vui mừng đến phát điên, chạy ra khỏi sương phòng nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Nương tử, người không sao chứ ạ?"

"Không sao, không sao. Ta vẫn ổn đây này. Chuyện hôm nay về nhà không được nói cho phu nhân biết. Nếu không, bà ấy chắc chắn sẽ bán em đi đấy." Quý Anh Anh hạ thấp giọng dọa Lăng Nhi.

Lăng Nhi cũng không phải kẻ ngốc, liền gật đầu vâng dạ.

"Lão trượng, phiền ông dắt ngựa ra bờ sông giúp."

Quý Anh Anh xin một cái thùng, rồi bảo lão quản gia đi dắt ngựa. Trong khi đó, Lăng Nhi thì đứng ngoài cửa canh chừng, còn nàng thì chui vào bếp, moi tro rơm từ trong bếp lò ra. Vốn dĩ trong bếp có sẵn nhiều rơm rạ để nhóm lửa, thế nên chẳng mấy chốc nàng đã chuẩn bị xong một thùng nước tro rơm, sau đó bảo Lăng Nhi xách thùng nước ra khỏi sân.

Lúc này, lão quản gia đã tháo yên cương, dắt ngựa ra bờ suối Hoán Hoa, rồi múc từng thùng nước dội lên mình ngựa.

Lão vừa dội nước vừa dùng bàn chải cọ rửa, nhưng dường như vết màu đỏ chỉ nhạt đi một chút, trên mình con bạch mã vẫn còn hằn rõ mấy vệt đỏ tươi. Lão bất giác thở dài, đoạn nhìn hai chủ tớ đang xách thùng nước đi tới mà thầm nghĩ, tiểu nương tử Quý gia này đúng là nghịch ngợm quá. Nhưng may mà nàng cũng biết sai mà sửa, còn chịu khó chuẩn bị nước thuốc để tắm sạch cho con ngựa.

Nghĩ đến cảnh Dương Tam lang bắt Quý Anh Anh lên ngựa, tay lão quản gia bất giác run lên. Lão chợt nhớ lại lời dặn của đại lão gia: "Con trai ta đã mười tám, đúng tuổi dựng vợ gả chồng rồi..."

Ý của Dương đại lão gia thực ra rất đơn giản: Tam lang nhà ta đã trưởng thành, đến lúc phải cưới vợ rồi. Một khi đã thành gia thì phải lập nghiệp, chứ không thể đến cả sổ sách cũng không biết đọc được, đúng không? Sau này ta mất đi, con vợ lẽ sẽ phải ra ở riêng, vậy thì những cửa hàng, ruộng vườn chia cho nó, nó phải có khả năng giữ được chứ? Vì vậy, mong ông hãy dạy dỗ nó cẩn thận.

Thế nhưng, lão quản gia lại chỉ nhớ mỗi câu đầu tiên. Lão cứ băn khoăn mãi, rõ ràng Dương Tĩnh Uyên lúc đó tức giận đến mức bắt nàng đi, vậy mà tại sao Quý nhị nương lại một mình vui vẻ cưỡi ngựa quay về? Lão tự mình tưởng tượng ra không biết bao nhiêu câu chuyện, cuối cùng cũng tìm được một lời giải thích hợp lý nhất: Quý nhị nương có dung mạo xinh đẹp, nên công tử nhà mình đã bị nàng mê hoặc rồi.

Tuy nhiên, Quý nhị nương và Triệu gia nhị lang lại là thanh mai trúc mã. Nghĩ đến đây, lão quản gia lại thở dài thay cho Dương Tĩnh Uyên. Dù vậy, nếu công tử nhà mình có thể đoạt được mối hôn sự này, lão cũng rất vui lòng được thấy bộ mặt đưa đám của Triệu gia.

"Cứ dội nước thuốc lên là được ạ."

Trước mặt lão quản gia, Lăng Nhi liền dội thùng nước tro rơm lên những chỗ bị nhuộm đỏ. Ngay lập tức, màu đỏ liền tan ra thành từng giọt nước đỏ rồi chảy xuống sông.

Lão quản gia vuốt râu khen không ngớt: "Nước thuốc này quả nhiên hiệu nghiệm."

Chưa đầy một tuần trà, con bạch mã đã được tắm rửa sạch sẽ, bộ lông trắng muốt như ban đầu.

"Lão trượng, trời cũng không còn sớm nữa, ta xin phép về nhà đây ạ. Dương Tam lang nói bờ sông yên tĩnh, rất thích hợp để luyện tập quyền cước. Tối đến hắn sẽ tự về, lão không cần phải lo lắng đâu."