Chương 43: Lừa hắn

Đàn ông mà, ai chẳng có cái suy nghĩ tiện tiện ấy. Của tự dâng đến miệng thì lại cảm thấy mình như kẻ ngốc bị hớ, bị thiệt thòi. Dương Tĩnh Uyên vô cùng đồng tình. Rõ ràng là chuyện có thể giải quyết bằng một khoản tiền, cuối cùng lại rước về nhà nuôi cả đời. Nghĩ thế nào cũng thấy không đáng.

Chính vì vậy, khi nhìn dáng vẻ tay cầm cành cây, mặt đầy cảnh giác của Quý Anh Anh, trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh nàng đứng cùng Triệu nhị lang vào hôm rằm tháng Tám. Dương Tĩnh Uyên cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi. Đừng nói là chủ động bám riết đòi hắn một lời giải thích để được vào Dương gia làm thϊếp, mà cho dù hắn có thành tâm đến hỏi cưới, có lẽ Quý Anh Anh cũng sẽ cầm chổi đuổi hắn ra khỏi cửa mất.

Rõ ràng là nàng trêu chọc mình trước cơ mà. Hắn nhớ lại ở sau núi chùa Trúc Lâm, lúc nàng nhận nhầm người rồi lao vào lòng mình, hắn còn giơ cả hai tay lên, chẳng hề có ý định nhân cơ hội sàm sỡ.

Hôm rằm tháng Tám cũng vậy, hắn cũng chỉ vô tình bĩu môi một cái thôi. Vốn dĩ ý của hắn là muốn dẫn nàng đi trốn đám người của Chu Thất lang.

Đương nhiên, hôm nay thì đúng là hắn cố ý thật. Nhưng chẳng phải là do hắn tức đến hồ đồ rồi sao, đâu thể tính là cố tình muốn khinh bạc nàng được.

Cớ sao bây giờ, mình lại biến thành kẻ xấu, còn nàng thì lại trở thành một tiểu nương tử anh dũng chống lại cái ác thế này?

Dương Tĩnh Uyên bực bội nói: “Nàng nhuộm con ngựa của ta thành ra thế kia, nàng nói xem phải làm thế nào đây?”

May quá, vẫn còn một con đường lui. Quý Anh Anh thăm dò hỏi: “Ta sẽ tắm sạch nó, rồi chúng ta xí xóa chuyện này, được không? Cả hai đều không nhắc lại chuyện hôm nay nữa?”

Nàng đâu có ngốc, giữ gìn danh tiếng mới là điều quan trọng. Nàng còn muốn gả cho Triệu Tu Duyên, sống một cuộc đời vui vẻ hạnh phúc nữa chứ.

“Được.”

Dương Tĩnh Uyên cũng đáp lại một cách dứt khoát. Sau này, mỗi tháng hắn sẽ đến Tam Đạo Yển ở lại một ngày. Vả lại, hắn cũng không muốn làm to chuyện, biến nó thành ân oán giữa hai nhà Triệu - Dương, càng không muốn để người nhà họ Dương biết hắn đang lén lút học hỏi tài kinh doanh.

"Phụt!"

Cả hai cùng lúc nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, rồi "bốp" một tiếng đập mạnh vào nhau.

Đối với giới thương nhân, kiểu đập tay lập thệ này còn đáng tin hơn cả giấy trắng mực đen. Thế nên, Quý Anh Anh liền vứt cây gậy đi, nghênh ngang đi lướt qua Dương Tĩnh Uyên rồi tung mình nhảy lên ngựa.

"Con ngựa này quá phô trương. Ta phải ra chợ mua nguyên liệu pha thuốc, không tiện cưỡi chung với huynh. Huynh cứ ở đây đợi đi. Mà ta lại không mang tiền." Nói rồi, Quý Anh Anh chìa tay về phía Dương Tĩnh Uyên.

Dương Tĩnh Uyên cảm thấy lời nàng nói cũng có lý, bèn sảng khoái móc túi tiền ra, lấy một nén bạc nhỏ năm lạng đưa cho nàng: "Từng này đủ không?"

"Mấy tiệm nguyên liệu ta quen cả, nếu không đủ thì cứ ghi nợ trước. Coi như ta đền cho ngươi." Quý Anh Anh mặt không đỏ, tim không đập mà nói dối ngon ơ, đoạn giấu bạc vào tay áo, giật dây cương, thúc ngựa quay về đường cũ.

Chạy được chừng hai mươi trượng, nàng ngoảnh đầu lại nhìn. Dương Tĩnh Uyên lúc này đang nhặt cây gậy lên múa thử, từng đường côn vung lên vun vυ"t, liên miên không dứt. Quý Anh Anh nhìn mà có chút ngây người, bất giác lẩm bẩm một mình: "Thân thủ tốt đến vậy sao, may mà mình không dùng vũ lực với hắn. Chậc chậc, ta đúng là thông minh! Vừa thoát được thân lại còn kiếm được bạc tiêu."

Quý Anh Anh vừa đi vừa vỗ về con ngựa: "Bạch mã à, ngươi đừng sốt ruột. Ta nói cho ngươi nghe này. Cái loại thuốc nhuộm chiết xuất từ hoa rum này là tiện nhất rồi. Lát nữa ta tắm cho ngươi một trận, đốt một bó rơm, lấy tro trộn với nước dội lên là ngươi lại trắng trẻo ngay thôi. Nước thuốc nhuộm màu đỏ chảy ra thì lấy hũ hứng lại, lần sau còn dùng được nữa đó. Cũng chỉ có tên công tử bột như chủ nhà ngươi mới ra tay một lần là năm lạng bạc, lại còn hỏi có đủ tiêu không nữa chứ."

Quý Anh Anh mân mê nén bạc nhỏ trong tay áo, đắc ý đến mức mày bay mặt múa, rồi vòng tay bên miệng hét lớn về phía Dương Tĩnh Uyên: "Này Dương sâu róm, nếu huynh không muốn đi bộ về thì cứ ở đây đợi đến tối mịt đi nhé! Ta sẽ dặn lão trượng trời tối đến đón huynh! Giờ ta đi ăn của ngon vật lạ đây, còn huynh nếu đói bụng thì cứ ra bờ sông uống nước cho no đi!"

Lại bị nàng lừa rồi! Dương Tĩnh Uyên giật mình, cũng gào lên: "Nàng không giữ lời!"

Quý Anh Anh cười khúc khích: "Ai nói ta không giữ lời? Ta sẽ tắm rửa sạch sẽ cho con ngựa của huynh. Ta cũng sẽ không nhắc lại chuyện hôm nay. Nhưng mà, ta có nói là sẽ quay lại đón huynh đâu! Giá!"

Nói xong, nàng vỗ vào mông ngựa một cái rồi chạy biến như một làn khói.

Gió thổi tung mái tóc dài của nàng, tà váy màu hồng phấn nhẹ nhàng bay bay. Tiếng cười trong trẻo, vui vẻ tựa như chim trong rừng.