Dương Tĩnh Uyên đưa tay sờ lên bờm ngựa. Thuốc nhuộm đã được trộn với keo, từ lâu đã khô cong nên trên tay không dính lại chút dấu vết nào. Hắn rất nghi ngờ liệu chỉ dùng nước có thể gột sạch được hay không.
Trong khi đó, Quý Anh Anh được đằng chân lân đằng đầu, tiếp tục lừa gạt lão quản gia: "Lão trượng khách sáo quá rồi. Tiểu nữ là Quý nhị nương của phường nhuộm Hoán Hoa. Tiểu nữ thấy con ngựa này dường như đã bị bôi thứ thuốc nhuộm dùng để nhuộm vải đỏ. Thứ này dùng nước không thể rửa sạch được đâu, mà cần phải pha chế một loại thuốc nước đặc biệt."
Lão quản gia mừng rỡ: "Xin tiểu nương tử chỉ giáo!"
Quý Anh Anh liếc nhìn mặt trời, rồi ngại ngùng nói: "Tiểu nữ và nha hoàn ra ngoài lại quên mang theo tiền bạc. Giờ bụng đói cồn cào, đang định vội về nhà ăn cơm đây ạ. Hay là để chiều nay tiểu nữ pha chế thuốc xong rồi mang qua được không ạ?"
Con ngựa bị bôi thành ra thế này, buộc ở đây thật quá thu hút sự chú ý. Lão quản gia không thể đợi đến chiều được, bèn vội vàng nói: "Quý tiểu nương tử nếu không chê, xin mời vào nhà ngồi nghỉ dùng bữa. Đợi lão mua nguyên liệu về rồi sẽ phiền tiểu nương tử pha chế thuốc nước sau. Lão già này nhất định sẽ hậu tạ chu đáo."
Nhuộm ngựa của ta, rồi còn mặt dày đến đây ăn chực kiếm tiền nữa sao? Dương Tĩnh Uyên nghe vậy liền híp mắt lại, ngọn lửa trong lòng đã bùng lên thành một đám cháy dữ dội, hừng hực thiêu đốt.
Quý Anh Anh đắc ý nháy mắt với Lăng Nhi, không hề để ý đến hành động của Dương Tĩnh Uyên. Nàng dắt Lăng Nhi định bước vào cửa, thì đột nhiên, trời đất trước mắt quay cuồng. Nàng nghe thấy Lăng Nhi kinh hô một tiếng, rồi bỗng nhiên phát hiện mình đã bị ném lên lưng ngựa.
"Này! Huynh làm gì thế?!" Quý Anh Anh hoảng hốt la lên, một đôi tay đã vòng qua ôm chặt lấy nàng.
Dương Tĩnh Uyên lật mình lên ngựa, một tay ôm lấy Quý Anh Anh, rồi nói với Lăng Nhi và lão quản gia: "Không muốn tiểu thư nhà ngươi xảy ra chuyện, thì ngoan ngoãn ở yên đây! Lão quản gia, trông chừng nàng ta!"
Nói rồi, hắn giật dây cương, con ngựa liền phóng đi như bay, chẳng mấy chốc đã khuất xa.
Lão quản gia và Lăng Nhi đứng ngây ra như phỗng.
Lăng Nhi "oa" một tiếng khóc nấc lên, túm chặt lấy tay áo lão quản gia không buông: "Nếu tiểu thư nhà ta có mệnh hệ gì, nô tỳ cũng không sống nổi đâu!"
Lão quản gia nhìn theo bóng Dương Tĩnh Uyên kẹp lấy Quý Anh Anh chạy xa, trong lòng rối như tơ vò. Dù sao ông cũng từng là đại quản sự của Dương gia, thế là ông trừng mắt, ra đòn phủ đầu quát lên: "Lang quân nhà ta thông minh, nhất định đã nhìn ra có điều gì đó mờ ám. Nói, có phải tiểu thư nhà ngươi đã dùng thuốc nhuộm bôi lên ngựa của lang quân nhà ta không?"
Dù gì cũng từng là đại quản sự của Dương gia, một cái trừng mắt, một tiếng quát này đã dọa cho Lăng Nhi đến khóc cũng không dám khóc, chỉ nhỏ giọng nức nở không dám thừa nhận: "Không phải, không phải..."
Lão quản gia tự cho rằng mắt mình vẫn còn tinh tường lắm. Ông nhớ lại dường như Tam lang quân có quen biết Quý tiểu nương tử, không biết giữa họ có khúc mắc gì. Nghe nói Quý tiểu nương tử của phường nhuộm Hoán Hoa và Triệu gia nhị lang có tình ý, mà Triệu gia và Dương gia lại là đối thủ của nhau. Chẳng lẽ Quý tiểu nương tử một lòng hướng về Triệu gia, nên cố tình đến đây gây sự với Tam lang quân sao? Chuyện này không nên làm ầm lên. Ông nghĩ đến lời của Dương Tĩnh Uyên, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi cũng nghe thấy lời của lang quân nhà ta rồi đấy. Theo ta vào nhà đợi đi. Có lẽ lang quân nhà ta vì quá sốt ruột cho con ngựa yêu, nên đã mang tiểu thư nhà ngươi đi pha chế thuốc nước rồi."
Lăng Nhi cũng không dám làm ầm ĩ, đành phải lau nước mắt đi theo lão quản gia vào trong sân.
--- *** ---
Gió rít bên tai, Quý Anh Anh vừa mở miệng đã bị gió tạt đầy mồm. Nàng giãy giụa một chút, nhưng hai tay đã bị Dương Tĩnh Uyên kẹp chặt, không thể động đậy.
Phía trước có một cành cây rủ thấp quất thẳng vào mặt nàng, nàng sợ hãi nhắm chặt mắt lại. Dương Tĩnh Uyên ôm nàng cúi rạp người xuống, tránh được. Đợi đến khi Quý Anh Anh mở mắt ra lần nữa, con ngựa đã chạy xa khỏi nhà cửa, đi vào khu rừng ven sông.
Quý Anh Anh vừa kinh ngạc vừa tức giận, quay đầu lại quát: "Huynh bắt cóc ta làm gì? Huynh có cần mặt mũi không hả?"